Bài viết

NGƯỜI GIỮ CẦU

Hưng Yên01/01/2026Lê Ngọc Diệp (Trường Tiểu học và Trung học cơ sở Thành Công, xã Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1968, Quảng Trị là một trong những chiến trường ác liệt nhất của cả nước. Bầu trời hiếm khi yên tĩnh, ngày cũng như đêm, tiếng máy bay Mỹ gầm rú xé toạc không gian, kéo theo những trận bom dội xuống làng mạc, đường sá. Trong khung cảnh ấy, ở một ngôi làng nhỏ ven sông, có một cây cầu gỗ tạm bắc qua con nước hiền hòa. Cây cầu không lớn, nhưng lại giữ vai trò đặc biệt quan trọng, bởi đó là con đường duy nhất nối làng với tuyến chi viện ra tiền tuyến miền Nam.

Đối với người dân trong làng, cây cầu ấy giống như mạch máu. Lương thực, thuốc men, vũ khí của bộ đội đều phải đi qua đây. Chính vì thế, cây cầu luôn là mục tiêu đánh phá của máy bay địch. Có những ngày, cầu vừa được sửa xong thì ngay tối hôm đó lại bị bom đánh hỏng. Nhưng hễ cầu gãy, dân làng và lực lượng dân quân tự vệ lại nhanh chóng tìm cách dựng lại, bởi ai cũng hiểu rằng nếu con đường bị cắt đứt, việc chi viện cho chiến trường sẽ gặp nguy hiểm.

Trong đội dân quân tự vệ của làng có một chàng trai trẻ, mới ngoài hai mươi tuổi. Anh không phải là người chỉ huy, cũng chẳng mang danh hiệu anh hùng. Anh chỉ là một dân quân bình thường, làm nhiệm vụ canh gác và bảo vệ cây cầu. Đêm nào anh cũng cùng đồng đội túc trực bên bờ sông, sẵn sàng báo động khi có máy bay địch và sửa chữa cầu ngay sau những trận bom.

Những đêm trực cầu luôn căng thẳng. Khi còi báo động vang lên, cả làng chìm vào bóng tối. Từ trên cao, máy bay địch lượn vòng, thả bom xuống như mưa. Mặt đất rung chuyển từng đợt, tiếng nổ dội vào lồng ngực khiến tim người ta thắt lại. Giữa khung cảnh ấy, những người dân quân vẫn bám trụ bên cầu, bởi họ hiểu rằng nếu rời vị trí, cây cầu có thể bị phá hủy hoàn toàn.

Một đêm mưa lớn, bầu trời tối đen như mực. Máy bay Mỹ quần thảo suốt nhiều giờ liền. Đạn phòng không từ xa bắn lên, ánh lửa lóe sáng giữa màn mưa dày đặc. Rồi một tiếng nổ dữ dội vang lên. Một quả bom rơi sát đầu cầu, lửa bốc cao, khói đen cuồn cuộn che kín cả khúc sông. Nhiều người tưởng rằng cây cầu đã sập.

Khi khói tan dần, hiện ra trước mắt mọi người là cây cầu gãy một mố, nghiêng hẳn về một bên. Nếu không kịp gia cố, chỉ cần một rung chấn nhẹ cũng có thể khiến cầu đổ sập hoàn toàn. Không kịp chờ lệnh, chàng dân quân trẻ cùng hai đồng đội lao ra giữa mưa bom còn sót lại. Dưới ánh đèn pin leo lét, họ lội xuống nước, dùng tre, gỗ và dây buộc để chống tạm mố cầu.

Trong lúc làm việc, một mảnh bom sượt qua lưng anh, khiến máu thấm ướt vai áo. Cơn đau nhói lên, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, không rời tay khỏi những thanh gỗ đang chống cầu. Anh hiểu rằng chỉ cần chậm trễ một chút thôi, con đường chi viện có thể bị cắt đứt.

Gần sáng, mưa ngớt dần. Một đoàn xe chi viện lặng lẽ tiến về phía cầu. Không còi, không ánh đèn sáng rực, từng chiếc xe chầm chậm vượt qua cây cầu vừa được gia cố tạm thời. Khi chiếc xe cuối cùng khuất hẳn, những người dân quân mới thở phào nhẹ nhõm. Chàng trai trẻ lúc ấy mới ngồi bệt xuống bờ sông, kiệt sức sau một đêm căng thẳng.

Nhiều năm sau, chiến tranh đã lùi xa. Cây cầu gỗ năm xưa không còn nữa, con sông vẫn lặng lẽ chảy qua làng. Người dân quân trẻ ngày nào cũng trở về với cuộc sống đời thường, không mang theo danh hiệu hay huân chương. Nhưng trong ký ức của những người từng sống qua thời hoa lửa, hình ảnh những con người lặng lẽ giữ cầu giữa mưa bom vẫn còn nguyên vẹn. Đó là hình ảnh của một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh thầm lặng để giữ vững con đường ra tiền tuyến, giữ vững niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn