Người giữ cầu
Người giữ cầu
Đêm nào ông Tư cũng lặng lẽ canh giữ cây cầu gỗ dẫn vào làng. Thời chiến tranh, cây cầu ấy là con đường quan trọng để bộ đội vận chuyển lương thực và thuốc men vào căn cứ. Dù tuổi đã cao, ông vẫn tình nguyện ở lại làm nhiệm vụ. Những đêm mưa gió, ông khoác chiếc áo tơi cũ đứng dưới ánh đèn dầu leo lét, mắt không rời mặt sông đen đặc phía dưới.
Một lần, địch bí mật gài mìn dưới chân cầu. Phát hiện điều bất thường, ông lập tức báo tin cho bộ đội rồi tự mình chèo xuồng ra giữa dòng tháo kíp nổ. Khi quay trở lại, một tiếng nổ lớn vang lên làm cả khúc sông rung chuyển. Ông hy sinh, nhưng cây cầu vẫn còn nguyên vẹn.
Sau ngày hòa bình, dân làng dựng một tấm bia nhỏ bên đầu cầu để tưởng nhớ ông. Người ta thường kể cho con cháu nghe về người đàn ông già nua nhưng gan dạ đã dùng cả mạng sống để bảo vệ con đường của kháng chiến trong những năm tháng thời hoa lửa đầy đau thương nhưng cũng vô cùng anh dũng.


