Người giữ cầu bản
Người giữ cầu bản
Ở một bản nhỏ vùng cao thuộc Hà Giang, có một cây cầu tre bắc qua con suối chảy xiết quanh năm. Cây cầu không lớn, chỉ là vài thân tre ghép lại, nhưng lại là con đường duy nhất nối bản với trường học, chợ và trạm y tế. Đối với người dân nơi đây, cây cầu không chỉ là phương tiện đi lại, mà còn là “mạch sống” của cả bản.
Người gắn bó với cây cầu ấy nhiều năm nay là ông Sình – một người dân bình thường nhưng có tinh thần trách nhiệm đáng quý. Không ai giao nhiệm vụ, cũng không có khoản hỗ trợ nào, nhưng ông tự nguyện đứng ra kiểm tra và sửa chữa cầu mỗi khi cần.
Mỗi buổi sáng, trước khi lên nương, ông lại ghé qua cây cầu, quan sát từng thanh tre, từng sợi dây buộc. Nếu thấy chỗ nào lỏng lẻo, ông lập tức tìm cách gia cố. Những ngày mưa lớn, nước suối dâng cao, dòng chảy mạnh hơn, ông càng lo lắng. Có hôm trời còn chưa sáng rõ, ông đã có mặt bên cầu để kiểm tra xem có đoạn nào bị cuốn trôi hay không.
Một lần, sau trận mưa kéo dài, một phần cây cầu bị hư hỏng nặng. Nếu không sửa kịp thời, việc đi lại của cả bản sẽ bị gián đoạn, đặc biệt là trẻ em đến trường. Không chờ đợi, ông Sình gọi thêm vài người trong bản, cùng nhau chặt tre, khiêng gỗ, sửa lại cầu ngay trong ngày. Công việc vất vả, chân tay lấm bùn, nhưng ai cũng cố gắng vì hiểu tầm quan trọng của cây cầu.
Trong quá trình sửa chữa, ông luôn là người làm việc nhiều nhất. Ông trèo xuống những đoạn nguy hiểm, buộc lại từng mối nối chắc chắn. Có lúc trượt chân suýt ngã xuống suối, nhưng ông vẫn không nản lòng. Đến khi cây cầu được sửa xong, ông mới thở phào nhẹ nhõm.
Không chỉ sửa cầu, ông còn thường xuyên nhắc nhở trẻ em đi qua phải cẩn thận, không đùa nghịch. Những hôm nước lớn, ông đứng ngay đầu cầu, giúp từng người qua an toàn.


