Người giữ cầu treo
Ông Nguyễn Văn Hòa trở lại đèo Pha Đin sau hơn bốn mươi năm. Con đường giờ đã rộng, xe chạy êm. Nhưng trong ký ức ông, đó là nơi “mỗi bước là một lần đối mặt cái chết.”
Ngày ấy, ông là lính công binh. Nhiệm vụ của họ là giữ cho tuyến đường không bị tắc, dù bom rơi liên tục.
“Ban ngày sửa đường, ban đêm lại bị phá,” ông nói. “Có hôm vừa lấp xong hố bom, chưa kịp nghỉ thì lại nghe tiếng máy bay.”
Ông nhớ nhất là một đêm mưa. Đất trơn như mỡ, cả tổ phải buộc dây vào nhau để khỏi trượt xuống vực. Một người đồng đội tên Lâm đã trượt chân. Sợi dây căng lên, giữ lại mạng sống cho cả hai.
“Chúng tôi sống sót nhờ nhau,” ông nói.
Giờ đây, đứng trên đèo, nhìn xuống thung lũng xanh, ông thấy lòng nhẹ đi. Những mất mát vẫn còn, nhưng con đường thì vẫn đó—vững vàng và nối dài.
“Đèo không còn đáng sợ nữa,” ông mỉm cười, “chỉ còn là ký ức.”


