Người giữ cầu trong đêm lửa
chuyện ngắn
Tôi gặp ông Tư vào một buổi chiều mưa nhẹ ở Nghệ An. Ông kể, có một cây cầu nhỏ trên tuyến đường Trường Sơn mà đơn vị ông phải giữ bằng mọi giá.
“Cầu nhỏ thôi, nhưng xe qua là mạch sống,” ông nói.
Đêm đó, máy bay địch quần thảo liên tục. Bom rơi dập xuống như muốn xóa cả con suối. Đơn vị ông vừa sửa cầu, vừa tránh bom. Có lúc đang vác gỗ, đất dưới chân rung lên, người bên cạnh ngã xuống mà không kịp gọi tên.
“Chúng tôi không dám dừng. Cầu mà đứt, xe không qua được, anh em phía trước đói đạn.”
Gần sáng, cây cầu lại đứng vững. Những chiếc xe đầu tiên lặng lẽ lăn qua trong sương mù.
Ông Tư nói nhỏ:
“Cả đêm đó, chúng tôi không ai ngủ… mà cũng không ai nghĩ đến sống chết nữa.”



