Bài viết

NGƯỜI GIỮ CẦU VƯỢT SÔNG TRONG ĐÊM MƯA LŨ

Tây Ninh17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng sông nước thuộc Long An, những con rạch và dòng sông trở thành tuyến di chuyển quan trọng của lực lượng cách mạng. Giữa mưa rừng và nước lũ dâng cao, có một cây cầu gỗ nhỏ giữ vai trò sống còn, và người trông coi cây cầu ấy là ông Ba Cầu.

Ông Ba Cầu sống ngay gần bến sông, ngày ngày sửa lại từng thanh gỗ, từng sợi dây buộc để cây cầu luôn vững chắc. Cầu không lớn, chỉ đủ cho một người qua, nhưng lại là con đường ngắn nhất nối giữa hai khu vực căn cứ.

Ông hiểu rõ từng nhịp rung của cầu, từng vị trí có thể yếu đi sau mỗi trận mưa lớn. Vì vậy, trước mỗi chuyến di chuyển quan trọng, ông đều kiểm tra kỹ lưỡng, thay dây mây, gia cố lại trụ tre.

Cây cầu còn có một hệ thống tín hiệu đơn giản: một tàu lá dừa đặt thẳng là “an toàn”, còn đặt chéo là “nguy hiểm, không qua được”.

Một đêm mưa lớn, nước sông dâng nhanh, chảy xiết dưới cầu. Gió thổi mạnh khiến cây cầu rung lên từng hồi.

Ông Ba Cầu phát hiện có dấu hiệu sạt lở ở một chân cầu phía bờ bên kia. Nếu không xử lý kịp, cầu có thể bị cuốn trôi bất cứ lúc nào.

Ông lập tức đặt tín hiệu cảnh báo: một tàu lá dừa đặt chéo, rồi chạy sang phía còn lại để gia cố tạm bằng dây rừng và cọc tre.

Ngay lúc đó, một tổ cán bộ đang chuẩn bị vượt sông. Nhìn thấy tín hiệu, họ dừng lại kịp thời, không đi vào khu vực nguy hiểm.

Không lâu sau, một đoạn bờ sông sụp xuống đúng vị trí chân cầu cũ. Nếu họ đi qua lúc đó, hậu quả khó lường.

Sau khi nước lũ giảm, ông cùng bà con sửa lại cầu, dựng lại từng thanh gỗ như cũ, tiếp tục giữ cho con đường qua sông được thông suốt.

Một người trong tổ cán bộ nói:
“Cây cầu này không chỉ nối bờ, mà còn nối cả sự sống.”

Ông Ba Cầu chỉ đáp:
“Cầu còn thì người còn qua được.”

Trong suốt những năm chiến tranh, ông đã nhiều lần giữ an toàn cho cây cầu vượt sông tại Long An, giúp bảo đảm tuyến di chuyển quan trọng giữa các khu vực căn cứ.

Sau ngày hòa bình, cây cầu gỗ được thay bằng cầu kiên cố hơn, nhưng người dân vẫn nhớ về ông như người đã giữ nhịp nối giữa hai bờ trong những ngày gian khó.

Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, đôi khi chỉ một cây cầu nhỏ và một người canh giữ tận tâm cũng có thể quyết định sự an toàn của cả một hành trình.

Và từ dòng sông cuộn chảy ấy, “hoa lửa” vẫn được giữ vững – bền bỉ, kiên cường và không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn