NGƯỜI GIỮ CÂY CẦU
Nguyễn Thị Yến Nhi
Một cây cầu nhỏ nối hai bờ sông.
Trong những năm chiến tranh, nó có ý nghĩa đặc biệt với người dân địa phương.
Một người đàn ông được giao nhiệm vụ bảo vệ và sửa chữa cây cầu.
Mỗi khi cầu hư hỏng, ông lại tìm cách khắc phục.
Có lúc công việc kéo dài suốt đêm.
Ông thường nói:
“Cầu còn thì người còn đường đi.”
Một ngày, ông nhận được tin con trai mình cũng đang làm nhiệm vụ ở nơi xa.
Ông không biết con đang ở đâu.
Nhưng ông vẫn tiếp tục công việc.
Ông nghĩ:
“Nếu mình giữ được cây cầu này, có lẽ con mình cũng sẽ có những con đường được giữ lại ở nơi khác.”
Sau chiến tranh, cây cầu được xây mới.
Người đàn ông đã già.
Một hôm, ông đưa cháu đến đứng bên cầu.
Đứa trẻ hỏi:
“Ông từng làm ở đây à?”
Ông gật đầu.
“Ngày trước ông sửa cây cầu này.”
Đứa trẻ nhìn cây cầu rồi hỏi:
“Có khó không?”
Ông cười:
“Khó.”
“Ông có sợ không?”
Ông im lặng một chút rồi nói:
“Có.”
Nhưng ông vẫn làm.
Bởi có những lúc con người không thể chờ hết sợ hãi mới bắt đầu hành động.
Họ làm điều cần làm dù biết khó khăn.
Cây cầu hôm nay có thể rất khác.
Nhưng dưới chân cầu vẫn là dòng sông ngày nào.
Dòng nước trôi qua mang theo nhiều năm tháng.
Còn câu chuyện về người giữ cầu vẫn ở lại.



