Bài viết

NGƯỜI GIỮ CÂY CẦU GỖ

Lào Cai24/05/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI GIỮ CÂY CẦU GỖ

Ở vùng núi của Suối Quyền có một cây cầu gỗ nhỏ bắc qua con suối lớn nối bản với trường học và khu chợ trung tâm xã.

Người dân trong vùng gọi đó là “cầu ông Sình”.

Bởi suốt hơn hai mươi năm qua, người lặng lẽ sửa cầu, thay ván và chống lũ giữ cầu chính là ông Triệu A Sình — một cựu chiến binh người Dao.

Ông Sình sinh năm 1953 trong một gia đình nghèo.

Ngày nhỏ, mỗi lần đi học ông phải lội qua con suối dữ dưới chân bản. Mùa khô còn đỡ, nhưng mùa mưa nước dâng cao cuồn cuộn rất nguy hiểm.

Đã có lần ông bị nước cuốn trôi gần chục mét mới bám được vào đá để sống sót.

Có lẽ vì thế nên ông luôn hiểu rằng với người vùng cao, một cây cầu đôi khi quý hơn rất nhiều thứ khác.

Năm 1972, ông lên đường nhập ngũ.

Ông được phân vào lực lượng công binh chuyên dựng cầu, mở đường cho bộ đội hành quân.

Những năm chiến tranh ác liệt, đơn vị của ông thường xuyên phải dựng cầu tạm giữa mưa bom để xe chở lương thực và thương binh đi qua.

Có những cây cầu vừa dựng xong đã bị bom đánh sập.

Nhưng người lính công binh lại tiếp tục dựng lại trong đêm.

Một lần, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ làm cầu vượt suối để bộ đội kịp tiến quân.

Mưa rừng xối xả, nước suối dâng rất mạnh.

Trong lúc đang buộc dây cố định cầu, một chiến sĩ trẻ bị trượt chân rơi xuống dòng nước xiết.

Không kịp nghĩ nhiều, ông Sình lao theo kéo đồng đội vào bờ.

Khi cứu được người, chính ông lại bị khúc gỗ va mạnh vào lưng khiến bị thương nặng.

Nằm điều trị trong lán quân y, ông vẫn hỏi đồng đội:

“Cầu làm xong chưa?”

Với ông khi ấy, cây cầu không chỉ là đường đi mà còn là con đường giữ sự sống cho đồng đội ngoài mặt trận.

Sau ngày hòa bình, ông trở về Suối Quyền.

Nhưng quê hương vẫn nghèo khó như ngày ông ra đi.

Con suối trước bản năm nào vẫn chưa có cầu kiên cố. Mỗi mùa mưa đến, học sinh phải nghỉ học vì không qua được suối.

Có năm lũ lớn cuốn mất cả cầu tre tạm của bản.

Nhìn lũ trẻ đứng bên bờ suối chờ nước rút để đi học, ông lại nhớ những cây cầu năm xưa giữa chiến trường.

Thế là ông quyết định tự làm cầu cho bản.

Không có máy móc, ông cùng vài thanh niên vào rừng đốn gỗ, vác từng thân cây về dựng cầu.

Mất gần một tháng, cây cầu gỗ đầu tiên hoàn thành.

Ngày cây cầu nối hai bờ suối, cả bản vui như mở hội.

Lũ trẻ chạy qua chạy lại cười vang cả núi rừng.

Từ đó, mỗi năm trước mùa mưa, ông Sình lại tự đi kiểm tra từng tấm ván, từng sợi dây buộc cầu.

Có hôm mưa rét, nước suối lạnh buốt đến tê người, ông vẫn lặng lẽ đứng giữa dòng thay lại cọc cầu bị lũ làm lệch.

Nhiều người bảo:

“Ông già rồi, để thanh niên làm cho.”

Ông chỉ cười:

“Còn đi được thì còn giữ cầu cho bọn trẻ.”

Không chỉ người dân ở Suối Quyền, học sinh và bà con từ Sùng Đô, Nậm Mười hay Sơn Lương mỗi lần qua đây đều biết đến cây cầu của ông Sình.

Có lần, một em nhỏ hỏi ông:

“Ông ơi, sao ông cứ sửa cầu mãi thế?”

Ông nhìn dòng suối chảy dưới chân cầu rồi chậm rãi đáp:

“Vì ngày xưa đã có những người dựng đường cho ông đi qua chiến tranh. Giờ ông dựng cầu cho các cháu đi tới tương lai.”

Nhiều năm sau, nhà nước xây một cây cầu bê tông mới kiên cố hơn.

Người dân trong bản bảo ông giờ đã có thể nghỉ ngơi.

Nhưng sáng nào ông cũng chống gậy ra đứng bên cầu nhìn học sinh tung tăng đến trường.

Mỗi lần nghe tiếng cười của lũ trẻ vang lên giữa núi rừng, người cựu chiến binh già lại lặng lẽ mỉm cười.

Bởi ông hiểu rằng cây cầu đẹp nhất đời mình không nằm ở những chiến công năm xưa, mà chính là con đường bình yên ông đã góp sức nối cho quê hương vùng cao hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn