NGƯỜI GIỮ CÂY ĐÀN BẦU
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một người thanh niên trong làng rất thích đàn bầu.
Mỗi tối, anh thường ngồi trước hiên nhà tập đàn.
Âm thanh nhẹ nhàng vang ra con đường.
Một người hàng xóm từng nói:
“Nghe đàn là biết cậu về.”
Ngày anh lên đường, cây đàn được đặt lại trên gác.
Anh nói:
“Bao giờ về tôi chơi tiếp.”
Nhưng anh không trở về.
Gia đình giữ cây đàn.
Nhiều năm sau, một người cháu tìm thấy.
Cậu muốn học.
Người lớn trong nhà kể câu chuyện.
Cậu bắt đầu tập từng nốt.
Những âm thanh đầu tiên còn vụng về.
Nhưng rồi cậu chơi được một giai điệu.
Bà nội đứng nghe.
Bà nói:
“Giống tiếng ngày xưa.”
Cậu tiếp tục học.
Sau này, cậu biểu diễn trong một buổi sinh hoạt của làng.
Trước khi chơi, cậu kể về người chú chưa từng gặp.
Cả khán phòng im lặng.
Khi tiếng đàn vang lên, người bà ngồi phía dưới mỉm cười.
Một cây đàn đã giúp hai thế hệ gặp nhau.
Người chơi đàn ngày trước không còn.
Nhưng âm thanh ông từng yêu vẫn tiếp tục.
Có những di sản không nằm trong những thứ lớn lao.
Nó có thể là một giai điệu được truyền từ người này sang người khác.


