Người giữ chiếc áo cũ
Chiếc áo đã sờn, bạc màu.
Đường chỉ may nhiều chỗ khác nhau.
Hằng vẫn giữ.
Không mặc nữa.
Chỉ gấp lại, cất cẩn thận.
Có lần, con gái lấy ra, nói:
“Cái này cũ rồi mẹ…”
Hằng nhẹ nhàng nhận lại.
“Ừ… cũ thật.”
Cô vuốt nhẹ lên vải.
Như chạm vào quá khứ.
Chiếc áo ấy từng ướt mưa, từng dính bùn, từng thấm mồ hôi.
Và có những lần… dính cả máu.
Không phải của riêng cô.
Mà của những người bên cạnh.
Cô không kể hết.
Chỉ nói:
“Có những thứ… không thể thay.”



