NGƯỜI GIỮ CHIẾC ÁO NÂU
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Trong chiếc tủ gỗ cũ của một gia đình có một chiếc áo nâu đã bạc màu. Đó là chiếc áo người con trai từng mặc trong những ngày còn ở nhà.
Ngày anh lên đường, mẹ định giặt lại rồi cất đi.
Anh cười:
“Mẹ cứ để đấy, con về con mặc.”
Nhưng anh không trở về.
Chiếc áo được người mẹ gấp ngay ngắn, đặt trong đáy tủ.
Năm tháng trôi qua, vải đã sờn, màu áo không còn như trước.
Một hôm, cháu nội tìm thấy chiếc áo.
“Bà ơi, áo của ai vậy?”
Bà kể về người con.
Bà nói ngày trước anh rất thích mặc chiếc áo ấy vì nó nhẹ và thoải mái.
Đứa cháu cầm chiếc áo lên, nhìn những đường chỉ đã cũ.
Nó không thể hình dung người chú ngày xưa trông như thế nào khi mặc chiếc áo.
Bà lấy một bức ảnh cũ ra.
Trong ảnh, chàng trai trẻ đứng trước sân nhà, mặc chính chiếc áo ấy.
Nụ cười của anh rất tự nhiên.
Đứa cháu nhìn ảnh rồi nhìn chiếc áo.
Lần đầu tiên, nó cảm thấy người chú trong những câu chuyện của bà trở nên gần gũi hơn.
Chiếc áo không còn được mặc.
Nhưng nó vẫn được giữ.
Bởi mỗi đường may, mỗi vết sờn đều gắn với một ngày tháng mà người con từng sống.
Có những kỷ vật không thể kể chuyện bằng lời.
Nhưng chỉ cần nhìn chúng, người ta có thể tưởng tượng được một phần tuổi trẻ đã đi qua.


