NGƯỜI GIỮ CHIẾC BA LÔ KHÔNG PHẢI CỦA MÌNH
Trong một trận bom, khi mọi thứ lắng xuống, ông nhìn thấy một chiếc ba lô nằm cạnh một người đồng đội đã không còn.
Ông nhặt lên.
Không phải để giữ.
Mà vì… không biết phải làm gì khác.
Trong ba lô có vài thứ rất đơn giản: một cuốn sổ nhỏ, một chiếc lược, vài dòng địa chỉ viết dở.
Không ai trong đơn vị biết rõ người đó quê ở đâu.
Không có cách nào gửi lại.
Thế là ông giữ.
Ban đầu nghĩ sẽ tìm cách trả lại sau.
Nhưng rồi chiến tranh cuốn đi tất cả.
Sau khi trở về, ông vẫn giữ chiếc ba lô.
Không dùng.
Chỉ cất.
Có lần, con ông hỏi: “Cái này của ai?”
Ông trả lời: “Của một người… không kịp mang về.”
Nhiều năm sau, nhờ một thông tin nhỏ trong cuốn sổ, ông lần ra được gia đình.
Ông mang ba lô đến.
Người mẹ nhận lại, run tay.
Bà không mở ngay.
Chỉ ôm.
Rồi nói: “Ít nhất… nó cũng đã có người giữ.”
Ông không nói gì.
Chỉ gật đầu.
Có những thứ nhỏ.
Nhưng mang theo cả một cuộc đời.



