Người Giữ Chiếc Đài Phát Thanh Giữa Rừng
Ông Phan Huỳnh Sơn, sinh năm 1966, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó sau chiến tranh. Là người con của vùng quê Nam Bộ, ông mang trong mình sự chất phác, cần cù và tinh thần trách nhiệm của thế hệ thanh niên thời kỳ bảo vệ Tổ quốc.
Những năm giữa thập niên 1980, ông tham gia phục vụ tại một đơn vị đóng quân ở khu vực biên giới Tây Nam. Trong đơn vị, ông được giao nhiệm vụ quản lý và vận hành chiếc đài phát thanh nội bộ phục vụ thông tin, thông báo và cập nhật tình hình cho anh em trong doanh trại.
Thời ấy, phương tiện giải trí và liên lạc còn rất thiếu thốn. Sau những giờ làm nhiệm vụ căng thẳng, chiếc loa phát thanh nhỏ giữa doanh trại trở thành nơi truyền tải tin tức, thư đọc phát lại và cả những bài hát giúp động viên tinh thần đồng đội nơi vùng biên xa xôi.
Ông Phan Huỳnh Sơn ngày nào cũng cẩn thận kiểm tra máy phát, dây loa và nguồn điện để bảo đảm hệ thống hoạt động ổn định. Công việc tuy lặng lẽ nhưng góp phần giữ tinh thần lạc quan cho anh em trong những ngày gian khó.
Một tình tiết khiến nhiều đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa mưa năm 1988.
Đêm ấy, một trận mưa lớn kéo dài khiến hệ thống điện của doanh trại bị chập chờn. Đúng lúc đơn vị đang chờ nghe thông báo quan trọng từ cấp trên qua hệ thống phát thanh, chiếc máy phát bất ngờ tắt hẳn.
Trong điều kiện trời tối, mưa lớn và điện yếu, việc sửa chữa gặp vô vàn khó khăn. Nếu không khắc phục kịp thời, toàn đơn vị sẽ không nhận được thông tin cần thiết trong đêm hôm đó.
Không chần chừ, ông Phan Huỳnh Sơn mang đèn pin đến khu đặt máy phát để kiểm tra. Sau một lúc tìm nguyên nhân, ông phát hiện nước mưa đã thấm vào hộp cầu dao khiến hệ thống bị chập điện.
Do không có thiết bị thay thế, ông phải dùng khăn lau khô từng bộ phận rồi tận dụng dây điện cũ để nối lại nguồn tạm thời. Mưa vẫn tạt vào mái tôn, nước nhỏ liên tục xuống nền nhà nhưng ông vẫn kiên trì sửa từng chi tiết nhỏ.
Có lúc dòng điện yếu khiến máy vừa chạy được vài phút lại tắt, ông tiếp tục kiểm tra và điều chỉnh suốt gần hai giờ đồng hồ. Đến gần nửa đêm, chiếc loa phát thanh cuối cùng cũng hoạt động trở lại.
Khi tiếng thông báo vang lên giữa doanh trại yên tĩnh sau cơn mưa, nhiều anh em vỗ tay vui mừng vì hệ thống đã được khôi phục kịp thời.
Một đồng đội cũ xúc động kể lại:
“Hồi đó nghe được tiếng loa phát thanh là thấy yên tâm lắm. Anh Sơn lúc nào cũng cố giữ cho hệ thống hoạt động ổn định.”
Nhắc lại chuyện năm xưa, ông Phan Huỳnh Sơn chỉ cười hiền:
“Mình chỉ nghĩ anh em cần nghe được thông tin đầy đủ là tốt rồi.”
Những năm tháng chiến tranh bảo vệ Tổ quốc đã lùi xa, nhưng tinh thần “hoa lửa” của ông Phan Huỳnh Sơn vẫn còn đọng mãi trong ký ức đồng đội. Điều đáng quý ở ông không nằm ở những chiến công lớn lao, mà chính là tinh thần tận tụy, trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng trong những công việc phía sau tuyến đầu.
Câu chuyện về người giữ chiếc đài phát thanh giữa rừng là minh chứng rằng có những đóng góp âm thầm nhưng đầy ý nghĩa trong thời chiến. Không có tiếng súng hay trận đánh lớn, nhưng chính những đêm thức sửa máy dưới mưa, những âm thanh phát thanh vang lên giữa doanh trại đã góp phần tiếp thêm niềm tin và tinh thần cho đồng đội nơi biên giới bảo vệ Tổ quốc.



