NGƯỜI GIỮ CHIẾC LA BÀN
Một người thanh niên trước ngày lên đường được cha tặng một chiếc la bàn nhỏ. Cha dặn: “Đi đâu cũng phải biết mình đang ở đâu.” Anh cầm chiếc la bàn và nói: “Con sẽ giữ.” Sau này, chiếc la bàn được gửi về gia đình cùng những kỷ vật. Người cha giữ nó trong hộp gỗ. Nhiều năm sau, cháu trai tìm thấy. Cậu tò mò xoay chiếc la bàn trong tay. Kim vẫn chỉ về một hướng. Ông nội kể lại lời dặn năm xưa. Cậu hỏi: “La bàn để tìm đường đúng không ông?” Ông đáp: “Đúng. Nhưng đôi khi người ta cũng cần một thứ để nhớ mình từ đâu mà đi.” Cậu không hiểu hết câu nói lúc ấy. Nhiều năm sau, khi trưởng thành, cậu mới hiểu. Chiếc la bàn không chỉ là vật dụng. Nó gợi nhớ về một người cha đã dặn con phải luôn nhớ phương hướng. Người thanh niên không trở về, nhưng lời dặn của cha vẫn được truyền lại. Chiếc la bàn nhỏ tiếp tục nằm trong gia đình, chỉ một hướng cố định qua hàng chục năm. Nó trở thành biểu tượng cho lời nhắc rằng dù cuộc sống có đưa con người đi xa đến đâu, quê hương và gia đình vẫn là một phương hướng không nên quên.



