NGƯỜI GIỮ CHIẾC MÁY KHÂU
Một người con gái từng học may từ mẹ bằng chiếc máy khâu cũ. Cô may rất khéo và thường sửa quần áo cho cả nhà. Trước ngày lên đường, cô còn ngồi bên máy khâu sửa lại chiếc áo cho em. Em gái nói: “Chị đi rồi ai may áo cho em?” Cô cười: “Em tự học đi.” Sau đó, chiếc máy khâu được mẹ giữ lại. Nhiều năm sau, em gái đã lớn nhưng vẫn sử dụng chiếc máy ấy. Cô may quần áo cho con mình và dạy con cách luồn chỉ, đạp máy. Một ngày, đứa cháu hỏi: “Ai dạy mẹ may?” Mẹ chỉ vào chiếc máy và nói: “Dì con.” Cậu bé nhìn chiếc máy cũ. Những tiếng máy lạch cạch vẫn vang lên như nhiều năm trước. Người chị không còn nhưng kỹ năng cô từng học và truyền lại vẫn tiếp tục được sử dụng. Chiếc máy khâu đã nối những người phụ nữ trong gia đình qua nhiều thế hệ. Nó không chỉ là một công cụ lao động mà còn là nơi lưu giữ bàn tay, sự kiên nhẫn và tình yêu thương của người chị năm xưa. Mỗi đường kim mũi chỉ hôm nay đều có một phần ký ức của ngày trước.



