NGƯỜI GIỮ CHIẾC THUYỀN NHỎ
Một người thanh niên từng tự tay đóng một chiếc thuyền nhỏ để phụ gia đình đánh cá trên sông. Anh mất nhiều ngày chọn gỗ, đóng từng mảnh ván và sơn chiếc thuyền. Khi hoàn thành, anh vui vẻ nói: “Mai mình ra sông thử.” Chiếc thuyền được sử dụng không lâu thì anh lên đường. Gia đình vẫn giữ nó. Mỗi mùa nước, người cha lại sửa thuyền để tiếp tục đánh cá. Nhiều năm sau, chiếc thuyền đã cũ. Người cháu muốn bỏ đi nhưng ông nội không đồng ý. Ông nói: “Bố cháu tự tay đóng nó.” Cậu bé nhìn những mối ghép trên thân thuyền. Cậu tưởng tượng người cha ngày trước đã ngồi ở đó, từng nhát búa đóng từng tấm ván. Sau này, chiếc thuyền không còn đủ chắc để sử dụng nhưng được đặt dưới mái nhà. Nó trở thành vật kỷ niệm. Người cha đã không thể tiếp tục chuyến đi trên sông mà anh từng mong muốn, nhưng chiếc thuyền vẫn tiếp tục hành trình qua nhiều năm cùng gia đình. Nó nhắc mọi người rằng những ước mơ đôi khi không hoàn thành theo cách người ta nghĩ, nhưng dấu vết của chúng vẫn có thể tồn tại và truyền lại cho thế hệ sau.



