Bài viết

NGƯỜI GIỮ CHỐT CUỐI CÙNG

Ninh Bình06/05/2026Lê Văn Tỵ (xã Kim Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, đơn vị tôi được giao nhiệm vụ giữ một điểm cao quan trọng. Địch liên tục tấn công nhằm chiếm lại vị trí này.

Sau nhiều ngày chiến đấu, quân số hao hụt nghiêm trọng. Đến một buổi chiều, khi địch mở đợt tấn công lớn, trên chốt chỉ còn lại vài người.

Anh Bình – khẩu đội trưởng – bị thương ở chân, không thể di chuyển. Chúng tôi đề nghị cáng anh xuống phía sau, nhưng anh kiên quyết từ chối:

“Chốt này còn, đường còn. Tôi còn, chốt còn.”

Địch tràn lên, khoảng cách chỉ còn vài chục mét. Anh Bình tựa lưng vào công sự, tay vẫn giữ chặt khẩu súng. Mỗi loạt đạn của anh đều chính xác, chặn bước tiến của đối phương.

Chúng tôi được lệnh rút lui để bảo toàn lực lượng. Trước khi rút, tôi quay lại nhìn: anh Bình vẫn ở đó, giữa khói lửa, như một cột mốc sống.

Đêm hôm ấy, chúng tôi không còn liên lạc được với chốt nữa.

Điểm cao sau đó vẫn thuộc về ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn