Người giữ chốt giữa trưa - Liệt sỹ Lê Chẵn
Câu chuyện về liệt sỹ Lê Chẵn – xã đội trưởng, người đã anh dũng hy sinh khi làm nhiệm vụ tại tuyến đường 638, để lại hình ảnh về một người cán bộ tận tụy và kiên cường trong những năm tháng chiến tranh.
Lê Chẵn, sinh năm 1938, quê ở xóm Đồng Quê, thôn Cảnh An 1, xã Tuy Phước Tây, Gia Lai. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, đồng chí là xã đội trưởng—một người cán bộ gần dân, hiểu dân và luôn có mặt ở những nơi khó khăn nhất.
Thời ấy, tuyến đường 638 nối Tuy Phước đi Vân Canh là một vị trí quan trọng, cũng là nơi thường xuyên đối mặt với nguy hiểm. Đồng chí Lê Chẵn cùng đơn vị được phân công gác chốt, giữ vững an ninh cho tuyến đường này—một nhiệm vụ âm thầm nhưng đầy trách nhiệm.
Ngày 28 tháng 8 năm 1967, như bao ngày khác, đồng chí vẫn có mặt tại vị trí của mình. Đến khoảng 11 giờ trưa, thấy đồng đội chưa kịp về nhà ăn cơm, đồng chí chủ động nhận gác thay để anh em có thể tranh thủ nghỉ ngơi.
Một hành động nhỏ, nhưng chứa đựng cả sự quan tâm và tinh thần trách nhiệm của người chỉ huy.
Ít lâu sau, khi trở về nhà, bữa cơm vừa dọn ra chưa kịp ăn hết, tiếng súng bất ngờ vang lên từ phía tuyến đường 638. Không một chút do dự, đồng chí đặt vội bát cơm xuống, lập tức chạy ra vị trí.
Đó là phản xạ của một người lính.
Cũng là bản năng của một người luôn đặt nhiệm vụ lên trên hết.
Trong lúc làm nhiệm vụ, đồng chí đã trúng đạn.
Đồng chí hy sinh ngay tại tuyến đường mà mình đang ngày đêm bảo vệ.
Sự ra đi của đồng chí Lê Chẵn không ồn ào, không có những lời trăn trối dài. Chỉ là một khoảnh khắc rất nhanh—giữa tiếng súng, giữa trách nhiệm, giữa một bữa cơm còn dang dở.
Nhưng chính khoảnh khắc ấy đã khắc sâu hình ảnh của một người cán bộ tận tụy, một người lính can đảm, một con người sống trọn vẹn với nhiệm vụ của mình.
Người dân xóm Đồng Quê vẫn còn nhớ về đồng chí—không chỉ như một xã đội trưởng, mà như một người thân quen, gần gũi, luôn sẵn sàng vì mọi người.
Tuyến đường 638 hôm nay đã yên bình. Những chuyến xe qua lại không còn mang theo nỗi lo như ngày trước. Nhưng đâu đó, trong ký ức của vùng đất này, vẫn còn in dấu một con người đã ngã xuống để giữ cho con đường ấy được bình yên.



