Người giữ con dao phát rừng
Người giữ con dao phát rừng
Trong những năm tháng kháng chiến tại Lai Châu, giữa núi rừng rậm rạp, con dao phát rừng là vật dụng quen thuộc của mỗi người dân. Nhưng với ông Lò Văn Hự, con dao ấy không chỉ dùng để phát nương mà còn là công cụ phục vụ kháng chiến.
Ông được giao nhiệm vụ mở những lối đi bí mật trong rừng, giúp bộ đội di chuyển an toàn. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại đòi hỏi sự cẩn trọng cao. Mỗi nhát dao phải vừa đủ để tạo lối đi, nhưng không được để lại dấu vết rõ ràng khiến địch phát hiện.
Ban ngày, ông giả vờ lên nương làm việc. Ban đêm, khi rừng yên tĩnh, ông lặng lẽ phát từng bụi cây, mở lối mòn mới. Những con đường ấy được giấu kín, chỉ người trong cuộc mới biết.
Có lần, nhờ con đường do ông mở, một đơn vị bộ đội đã thoát khỏi vòng vây của địch. Khi được hỏi, ông chỉ cười: “Chỉ là phát rừng thôi”.
Sau chiến tranh, con dao ấy vẫn được ông giữ lại như một kỷ vật. Với ông, đó là biểu tượng của những ngày tháng góp sức cho cách mạng.


