NGƯỜI GIỮ ĐÈN (1)
Đêm Trường Sơn không tối hẳn. Ở đâu đó, vẫn có những ánh đèn le lói – nhỏ thôi, nhưng đủ để dẫn đường cho cả một đoàn xe đi qua. Minh là người giữ một trong những ngọn đèn ấy. Công việc của anh rất đơn giản: đứng bên đường, canh giờ, thắp đèn khi xe đến và tắt ngay khi có tín hiệu nguy hiểm. Đơn giản… nhưng không hề dễ.
Người Giữ Đèn
Đêm Trường Sơn không tối hẳn.
Ở đâu đó, vẫn có những ánh đèn le lói – nhỏ thôi, nhưng đủ để dẫn đường cho cả một đoàn xe đi qua.
Minh là người giữ một trong những ngọn đèn ấy.
Công việc của anh rất đơn giản: đứng bên đường, canh giờ, thắp đèn khi xe đến và tắt ngay khi có tín hiệu nguy hiểm.
Đơn giản… nhưng không hề dễ.

Minh ít nói.
Anh quen với việc đứng một mình giữa rừng, nghe tiếng gió, tiếng côn trùng… và đôi khi là tiếng máy bay xa xa.
Có những đêm, anh tự hỏi:
“Không biết những người trên xe có biết… có một người đang đứng đây vì họ không?”
Nhưng rồi anh tự cười.
Không cần ai biết cả.
Chỉ cần xe qua an toàn là đủ.
Một đêm nọ, trời mưa rất to.
Đường trơn, tầm nhìn gần như bằng không. Minh đứng dưới mưa, tay che ngọn đèn khỏi tắt. Ánh sáng chập chờn, yếu ớt.
Bỗng anh nghe tiếng xe.
Một chiếc xe tải loạng choạng tiến tới. Nếu không có ánh đèn này… có thể nó đã lao xuống vực.
Chiếc xe dừng lại trong giây lát.
Người lái xe thò đầu ra, hét lớn trong mưa:
“Cảm ơn đồng chí!”
Chỉ một câu thôi.
Nhưng đủ để Minh nhớ suốt đời.

Chiến tranh kết thúc.
Minh trở về quê, mang theo chiếc đèn cũ.
Anh không bỏ nó đi.
Mỗi tối, anh vẫn thắp đèn.
Không phải để dẫn đường nữa… mà để nhớ.
Người làng thường hỏi:
“Sao anh cứ thắp đèn hoài vậy?”
Minh chỉ cười:
“Để nếu ai đó lạc đường… họ vẫn thấy ánh sáng.”

Nhiều năm sau, con đường xưa đã thành quốc lộ.
Đèn điện sáng rực, xe cộ đông đúc.
Không ai còn nhớ đến những ngọn đèn nhỏ năm nào.
Nhưng ở một góc làng, vẫn có một ánh đèn dầu cháy lặng lẽ mỗi đêm.
Như một ký ức…
Không bao giờ tắt.



