“Người giữ đèn”
Những năm chiến tranh ác liệt, ở một ga tàu nhỏ giữa rừng, có một ông lão làm nhiệm vụ gác đèn tín hiệu. Mọi người gọi ông là Bảy Đèn.
Công việc của ông tưởng chừng đơn giản: mỗi đêm, khi đoàn tàu chở hàng ra tiền tuyến đi qua, ông phải thắp sáng ngọn đèn để báo hiệu đường an toàn. Nhưng trong thời “hoa lửa”, ánh đèn nhỏ bé ấy lại có thể quyết định sự sống còn của cả một chuyến tàu.
Bom đạn thường xuyên cày nát đường ray. Có đêm, vừa nghe tiếng máy bay từ xa, mọi người đã chạy vào hầm trú ẩn. Nhưng ông Bảy vẫn ở lại. Ông nói:
“Đèn mà tắt, tàu không dám đi. Tàu không đi, ngoài kia thiếu đạn, thiếu gạo.”
Một lần, sau trận ném bom dữ dội, đường ray bị hỏng nặng. Lệnh từ trên báo: tạm dừng tàu. Nhưng ngay đêm đó, có chuyến tàu đặc biệt phải đi gấp.
Ông Bảy cầm chiếc đèn, đi dọc đường ray kiểm tra từng đoạn. Chỗ nào hỏng, ông đánh dấu. Rồi khi tàu đến, ông đứng giữa màn đêm, giơ cao ngọn đèn, ra hiệu cho tàu chạy thật chậm, lách qua những đoạn nguy hiểm.
Con tàu đã đi qua an toàn.
Sáng hôm sau, người ta thấy ông Bảy vẫn đứng đó, tay còn giữ chặt cây đèn. Ông đã ngã xuống trong đêm, khi hoàn thành nhiệm vụ.
Sau này, ga tàu được xây lại khang trang hơn. Người ta dựng một cây cột đèn mới, sáng hơn, hiện đại hơn. Nhưng với những người từng sống qua thời ấy, ánh đèn của ông Bảy năm xưa vẫn là ánh sáng không bao giờ tắt.



