NGƯỜI GIỮ ĐÈN DẪN ĐƯỜNG ĐÊM TỐI
Thắng được giao cầm đèn tín hiệu dẫn đường cho đoàn vận tải ban đêm.
Trời đêm rừng sâu như mực, chỉ có ánh đèn trong tay Thắng nhấp nháy từng nhịp.
Anh luôn dặn: “Đèn tắt là anh em lạc đường, sống chết khó lường.”
Một lần pháo rơi sát bên, Thắng che đèn bằng thân mình để ánh sáng không tắt.
Anh trúng mảnh pháo nhưng vẫn quỳ giữ đèn đến phút chót.
Đoàn xe qua an toàn mà không ai hay Thắng đã ngã dưới chân dốc.
Khi khâm liệm, đèn vẫn sáng leo lét như chào anh lần cuối.


