Người Giữ Đồi
Một người lính quyết tử giữ vị trí.
Ngọn đồi nằm tách biệt khỏi làng, không cao nhưng trơ trọi. Sau chiến tranh, cỏ mọc lên xanh rì, phủ kín những dấu tích cũ. Chỉ có ông Ba là vẫn lên đó mỗi ngày.
Người làng nói ông “ở lại với quá khứ”. Nhưng ông không nghĩ vậy. Với ông, nơi ấy chưa bao giờ là quá khứ.
Ngày trước, ông cùng đồng đội giữ ngọn đồi này suốt nhiều tuần. Đạn dội xuống không ngừng, đất đá tung lên, mùi khói súng ám vào từng hơi thở. Có những người vừa nói cười buổi sáng, chiều đã nằm lại. Ông nhớ rõ từng khuôn mặt, từng giọng nói.
Sau chiến tranh, người ta rời đi. Chỉ có ông quay lại.
Ông dựng một túp lều nhỏ dưới chân đồi. Mỗi sáng, ông leo lên đỉnh, mang theo bó nhang và chai nước. Không có mộ, không có bia. Ông chỉ chọn một khoảng đất, nơi ông nhớ có nhiều người đã ngã xuống nhất, rồi cắm nhang.
“Các cậu… tôi lên đây rồi,” ông khẽ nói.
Gió thổi qua, làm khói nhang bay mỏng.
Trẻ con trong làng đôi khi theo ông lên đồi. Chúng hỏi:
“Ở đây có gì mà ông lên hoài vậy?”
Ông chỉ cười:
“Có người quen.”
Những ngày mưa, đường trơn trượt, ông vẫn đi. Có lần ngã, trầy cả tay, nhưng hôm sau ông vẫn lên.
Một buổi chiều, khi hoàng hôn phủ xuống, ông ngồi lặng nhìn xa xăm. Gió mang theo mùi cỏ mới, dịu nhẹ. Ngọn đồi giờ yên bình đến mức khó tin nơi đây từng là chiến địa.
Ông nhắm mắt lại.
Trong khoảnh khắc, ông nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, tiếng cười, tiếng bước chân.
Ông không cô đơn.



