Người giữ đội hình
Đưỡi (sinh năm 1935), người dân tộc Ba Na, quê xã Tơ Tung, tỉnh Gia Lai. Từ năm 1961, ông tham gia lực lượng du kích, công tác tại Xã đội xã Nam, đảm nhiệm cương vị B trưởng du kích. Tháng 9 năm 1967, trong một trận chiến đấu trên khu vực Đường 19 - xã Nam, ông bị thương nặng ở hai chân. Với tỷ lệ thương tật 25%, ông là một trong những cán bộ du kích trực tiếp chỉ huy chiến đấu, góp phần bảo vệ cơ sở cách mạng trên địa bàn Tây Nguyên trong những năm kháng chiến chống Mỹ.
Trong một đơn vị du kích, người chỉ huy không phải là người mạnh nhất.
Nhưng luôn là người phải bình tĩnh nhất.
Khi tiến lên, họ là người xác định hướng đi.
Khi rút lui, họ là người kiểm tra xem đồng đội đã an toàn hay chưa.
Ông Đưỡi, B trưởng du kích của Xã đội xã Nam, đã nhiều năm đảm nhận vai trò ấy giữa những ngày chiến tranh khốc liệt.
Đường 19 năm 1967 là tuyến giao thông chiến lược, nơi thường xuyên diễn ra những cuộc càn quét và giao tranh. Mỗi nhiệm vụ đều đòi hỏi sự phối hợp chặt chẽ giữa các tổ du kích để bảo vệ lực lượng và giữ vững cơ sở cách mạng.
Trong một trận chiến đấu vào tháng 9 năm ấy, ông bị thương khi đang cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ. Cẳng chân phải gãy nặng, chân trái cũng bị mảnh đạn gây thương tích. Những vết thương khiến việc đi lại về sau không còn như trước.
Nhưng điều đồng đội nhớ nhất về ông không phải là lúc bị thương.
Mà là trước đó.
Là người luôn nhắc anh em giữ đúng vị trí.
Là người tính toán để mọi người có đường lui an toàn.
Là người chỉ rời trận địa khi biết đồng đội đã rút hết.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng bài học về tinh thần trách nhiệm vẫn còn nguyên giá trị.
Một tập thể chỉ có thể vững vàng khi có những con người biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích của bản thân.
Ông Đưỡi không để lại những trang hồi ký.
Cuộc đời ông được kể bằng sự tin cậy của đồng đội và bằng những vết thương còn in trên đôi chân.
Đó là dấu ấn của một người đã dành tuổi trẻ để giữ vững đội hình chiến đấu, giữ vững niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Ngày hôm nay, nhắc đến ông Đưỡi là nhắc đến hình ảnh người chỉ huy du kích bình dị, luôn đứng trong đội ngũ của nhân dân, cùng đồng đội vượt qua gian khổ để góp phần làm nên thắng lợi của cách mạng.



