Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người giữ Đồi Xanh

Hưng Yên21/11/2025Nguyễn Ngọc Thịnh ( tổng hợp ) (Phường Trần Hưng Đạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Truyện ngắn về Anh hùng LLVTND Đặng Đức Song (1934–2023)

Đặng Đức Song sinh năm 1934 ở một làng nhỏ ven sông Thái Bình, thuộc tỉnh Hải Dương. Từ nhỏ ông đã quen với những con đường đê gió thổi lồng lộng, quen tiếng trống hội làng, nhưng cũng quen cả tiếng kêu xé lòng của bom đạn từ những ngày kháng chiến chống Pháp lan về quê nhà.

Mới mười bảy tuổi, Song đã nằng nặc xin gia đình cho nhập ngũ. Ông nói với mẹ:
“Giặc còn, dân mình chưa yên. Con đi bộ đội, mẹ đừng lo.”
Mẹ ông chỉ lặng lẽ buộc lại chiếc khăn tay vào tay áo con trai — như một lời dặn dịu dàng mà kiên quyết: hãy sống và trở về.

Những bước chân đầu tiên

Nhập ngũ tháng 4 năm 1952, Song được phân công làm chiến sĩ liên lạc. Cậu thanh niên gầy nhưng nhanh nhẹn, thông minh và gan dạ, sớm trở thành người dẫn đường tin cậy của đơn vị. Qua nhiều trận chiến nhỏ, Song học được cách cảm nhận tiếng pháo, đoán hướng quân địch, và dần biết điều quan trọng nhất của người lính: giữ vững tinh thần cho đồng đội.

Cuối năm đó, Song được điều về Trung đoàn 98, Đại đoàn 316 — đơn vị sau này tiến vào Điện Biên Phủ.

Phòng ngự Đồi Xanh – nơi thử lửa người lính trẻ

Khi chiến dịch Điện Biên Phủ mở màn, Song được giao làm Tổ trưởng tổ súng máy, chốt tại Đồi Xanh, một điểm cao nhỏ nhưng có vị trí chiến lược vô cùng quan trọng. Đồi Xanh là nơi quyết định đường tiến – lùi của nhiều mũi tấn công, và vì thế địch không ngừng đánh phá.

Những ngày đầu, pháo địch dội xuống như xé rừng. Đất đá tung lên, cây cối đổ gục, khói mù cả sườn đồi. Nhưng giữa những làn đạn ấy, Song vẫn bình tĩnh điều chỉnh từng loạt đạn súng máy, động viên đồng đội giữ vững trận địa.

Có lần, một toán lính Âu – Phi bí mật vòng rừng, định đánh thẳng vào trận địa pháo của bộ đội ta. Phát hiện điều bất thường từ những tiếng kẽo kẹt nhỏ giữa rừng, Song ra hiệu cho đồng đội nín thở, ém quân. Chỉ đến khi giặc lọt hẳn vào khoảng trống, ông mới ra lệnh nổ súng. Loạt đạn của tổ súng máy đã phá tan đợt tấn công, bảo vệ an toàn cho trận địa phía sau.

Trong những ngày gian khổ nhất, lương thực cạn dần, nước uống phải hứng từng giọt từ mái đá. Song vẫn động viên:
“Còn một người trên đồi, đồi chưa mất.”

Đồng đội sau này kể lại: trong trận đánh cuối cùng ở Đồi Xanh, giữa bom đạn mù trời, Song gần như không rời tay khỏi cò súng. Khuôn mặt ông đen nhọ khói súng, nhưng ánh mắt vẫn sáng, kiên quyết và bình tĩnh đến lạ lùng.

Sau chiến tranh – từ chiến sĩ đến nhà lãnh đạo công nghiệp

Hòa bình lập lại, Song được cử đi đào tạo ở nước ngoài rồi trở về công tác tại ngành thông tin quân đội. Từ một người lính trận mạc, ông trở thành cán bộ kỹ thuật, rồi lãnh đạo Nhà máy Thông tin M1 — cái nôi của ngành công nghiệp thông tin – viễn thông quân đội.

Đồng nghiệp nhớ ông là người giản dị, nghiêm túc, nhưng luôn ấm áp với anh em. Ông thường nói rằng:
“Làm kỹ thuật cũng như giữ trận địa — chỉ một sai sót nhỏ cũng ảnh hưởng đến đồng đội.”

Sau khi nghỉ hưu, ông tích cực tham gia công tác địa phương, được tín nhiệm bầu làm Chủ tịch Hội Cựu chiến binh và Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc ở nơi cư trú. Dù đã là Đại tá, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, ông vẫn sống như một người lính bình dị: đi bộ hằng ngày, trò chuyện với người dân, kể lại lịch sử cho thế hệ trẻ.

Người lính hóa thành huyền thoại

Năm 2023, ông ra đi ở tuổi 89, nhẹ nhàng và thanh thản như một ngọn đồi đã hoàn thành sứ mệnh của mình.

Người ta kể rằng trong căn phòng cuối đời của ông, vẫn còn chiếc khăn tay cũ — món quà của người mẹ năm nào — và một mảnh đất nhỏ nhặt từ Đồi Xanh sau ngày chiến thắng.

Có lẽ cả cuộc đời của Đặng Đức Song được gói trọn trong hai thứ ấy:
tình mẹ hiền và màu đất của Tổ quốc.
Và cũng như Đồi Xanh năm xưa, ông đã đứng vững cả một đời — lặng lẽ nhưng kiên cường — để giữ gìn từng tấc đất của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn