NGƯỜI GIỮ ĐƯỜNG
Đêm Trường Sơn mưa như trút. Những giọt nước lớn rơi xuống tán lá dày, tạo thành âm thanh dồn dập như tiếng trống thúc quân. Con đường đất đỏ vốn đã lầy lội, giờ trở nên trơn trượt, mỗi bước chân đều có thể khiến người ta ngã quỵ.
Nam đứng giữa con đường, tay cầm cuốc, mắt nhìn về phía đoạn vừa bị bom đánh sập. Một hố bom lớn chắn ngang, sâu và rộng, như một vết thương chưa kịp lành trên thân đất.
“Phải thông trước sáng,” anh nói, giọng khàn nhưng dứt khoát.
Không ai trả lời. Cả tiểu đội hiểu rõ điều đó. Nếu con đường này không được khơi thông, đoàn xe phía sau sẽ không thể tiếp tế kịp. Và nếu thiếu tiếp tế, cả một đơn vị ở phía trước có thể rơi vào nguy hiểm.
Họ bắt đầu làm việc.
Tiếng cuốc, tiếng xẻng hòa vào tiếng mưa. Đất nhão, dính chặt vào từng dụng cụ. Mỗi lần xúc lên là một lần phải dùng hết sức.
Một tiếng rít xé gió vang lên.
“Máy bay!” – ai đó hét.
Tất cả lập tức nằm rạp xuống. Một tiếng nổ chát chúa. Đất đá bắn tung. Nam cảm thấy một luồng khí nóng lướt qua lưng.
Khi tiếng nổ dứt, anh ngẩng đầu lên.
“Có ai bị thương không?”
Một tiếng rên vang lên từ phía bên trái.
Nam bò tới. Đó là Tùng, người bạn đã cùng anh vào chiến trường từ những ngày đầu.
Máu thấm qua áo.
Nam không suy nghĩ nhiều. Anh kéo Tùng ra khỏi khu vực nguy hiểm, gọi người băng bó tạm. Mưa làm máu loang ra, nhạt đi, nhưng không che được sự nghiêm trọng.
“Tiếp tục!” – Nam ra lệnh.
Không ai chần chừ.
Họ quay lại với công việc dang dở. Mỗi người đều hiểu: dừng lại lúc này là đánh mất tất cả.
Thời gian trôi chậm chạp.
Mưa không ngớt.
Bom có thể quay lại bất cứ lúc nào.
Nhưng họ vẫn làm.
Gần sáng, hố bom dần được lấp đầy. Con đường bắt đầu hiện ra, dù vẫn còn lồi lõm.
Từ xa, tiếng động cơ vang lên.
Đoàn xe.
Nam đứng sang một bên, nhìn những chiếc xe đầu tiên lăn bánh qua đoạn đường vừa sửa xong. Bánh xe nghiến lên đất, để lại những vệt sâu.
Một chiếc xe đi ngang qua, người lái giơ tay chào.
Nam không đáp lại. Anh chỉ gật nhẹ.
Khi chiếc xe cuối cùng khuất dần, Nam ngồi xuống bên lề đường. Mưa vẫn rơi, nhưng nhẹ hơn.
Anh nhìn đôi tay mình – bùn đất, trầy xước, run nhẹ.
Tùng được khiêng lại gần. Anh đã qua cơn nguy hiểm.
Nam thở ra một hơi dài.
Đêm ấy, họ không ngủ.
Nhưng con đường đã sống.
Và trong chiến tranh, giữ được một con đường cũng là giữ được hy vọng.



