NGƯỜI GIỮ ĐƯỜNG DÂY DƯỚI MƯA ĐẠN
Trong một trận đánh ác liệt, đường dây liên lạc bị đứt nhiều đoạn do pháo kích. Một chiến sĩ thông tin đã liều mình bò qua khu vực nguy hiểm để nối lại dây liên lạc, giúp chỉ huy giữ được mạch điều hành trận đánh.
Tôi là Trần Văn Hậu, từng là chiến sĩ thông tin trong chiến tranh.
Có một điều rất rõ: trong chiến đấu, nếu mất liên lạc, cả đơn vị có thể rơi vào hỗn loạn.
Hôm đó, đơn vị chúng tôi đang triển khai đội hình thì pháo địch bất ngờ dội xuống.
Đất rung lên liên tục, cây cối gãy đổ.
“Đường dây bị đứt rồi!” một đồng chí thông tin hét lên.
Không có liên lạc, mệnh lệnh không thể truyền đi.
Phạm Văn Lực – người phụ trách đường dây – lập tức vác theo cuộn dây dự phòng.
Tôi nói với Lực:
“Đoạn trước nguy hiểm lắm, có thể còn pháo kích.”
Nhưng Lực trả lời ngắn gọn:
“Nếu không nối lại, đơn vị sẽ không điều hành được.”
Không chần chừ, Lực bò ra khỏi hầm trú ẩn.
Cậu phải di chuyển sát mặt đất, vừa bò vừa kéo dây, tránh từng đợt pháo nổ.
Đất đá rơi xuống ngay cạnh người.
Có lúc cậu phải dừng lại vài giây vì sức ép từ bom.
Ở phía sau, Nguyễn Thị Mai – dân quân tiếp ứng – hỗ trợ giữ cuộn dây và chỉ đường an toàn hơn.
Mai hét nhỏ:
“Bên trái có mô đất, bò sát vào đó!”
Lực làm theo, tiếp tục kéo dây qua từng đoạn bị đứt.
Mỗi lần nối xong một điểm, cậu lại kiểm tra tín hiệu ngay.
“Có tín hiệu chưa?” tôi hỏi qua máy.
“Chưa… còn đoạn nữa!” Lực đáp trong tiếng gió và tiếng nổ.
Sau gần một giờ căng thẳng, đoạn cuối cùng cũng được nối lại.
“Tín hiệu ổn rồi!” Lực thở gấp qua máy.
Ngay lập tức, chỉ huy có thể tiếp tục điều hành trận đánh.
Nhờ đó, đội hình được giữ vững và phối hợp chính xác hơn.
Khi trở về hầm, Lực gần như kiệt sức, tay vẫn còn dính đất và bùn.
Nhưng cậu chỉ nói:
“Đường dây còn sống… là đơn vị còn sống.”



