Bài viết

NGƯỜI GIỮ ĐƯỜNG DÂY GIỮA RỪNG SÂU

Ninh Bình04/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TRUYỆN: NGƯỜI GIỮ ĐƯỜNG DÂY GIỮA RỪNG SÂU

Giữa dãy Trường Sơn, có một thứ vô hình nhưng quan trọng hơn cả đường mòn: đường dây liên lạc. Nó không thấy được bằng mắt, nhưng nếu đứt một đoạn, cả chiến trường có thể rơi vào im lặng.

Ở một đoạn rừng sâu, có Tuệ – người chuyên nối và giữ đường dây điện thoại dã chiến. Công việc của anh là đi dọc rừng, tìm chỗ dây bị đứt, nối lại, và đảm bảo tín hiệu luôn thông suốt.

Nghe thì đơn giản, nhưng thực tế lại đầy nguy hiểm.

Dây điện thoại chạy xuyên qua rừng, qua suối, qua những nơi bom đạn vừa đi qua. Có đoạn bị cây đổ đè, có đoạn bị đất đá vùi lấp, có đoạn bị đứt không rõ lý do.

Mỗi khi đường dây mất tín hiệu, sở chỉ huy lại gọi:

“Kiểm tra ngay!”

Và Tuệ lập tức lên đường.

Anh mang theo một cuộn dây dự phòng, kìm cắt, băng nối, và một chiếc đèn nhỏ.

Ban ngày thì dễ hơn. Ban đêm thì gần như phải dò từng mét dây trong bóng tối.

Một lần, sau một trận bom lớn, toàn bộ tuyến liên lạc bị mất hoàn toàn.

Không ai liên lạc được với tuyến trước.

Tình hình rất gấp.

Tuệ được giao nhiệm vụ tìm điểm đứt.

Anh đi dọc theo đường dây, lần từng đoạn một.

Rừng lúc đó vẫn còn khói bom. Mùi đất cháy và cây gãy trộn lẫn trong không khí.

Dây điện thoại nằm dưới đất, bị kéo căng, chỗ thì chôn trong bùn, chỗ thì treo lơ lửng trên cành cây.

Tuệ cúi xuống.

Rồi đi tiếp.

Có đoạn dây bị đứt làm ba khúc.

Anh nối lại.

Nhưng khi thử tín hiệu, vẫn không có phản hồi.

Có nghĩa là còn điểm đứt khác.

Anh tiếp tục đi.

Thời gian trôi rất nhanh.

Trong rừng, mỗi phút mất liên lạc là một nguy cơ.

Tuệ gần như không nghỉ.

Anh đi đến một con suối nhỏ.

Dây bị cắt đứt hoàn toàn ở đây.

Anh ngồi xuống, nối lại.

Thử tín hiệu.

Vẫn im lặng.

Anh cau mày.

“Chưa phải điểm cuối…”

Anh đứng dậy, tiếp tục lần ngược lại.

Rừng càng lúc càng tối.

Đèn nhỏ gần như không đủ sáng.

Cuối cùng, anh phát hiện thêm một đoạn dây bị phá hỏng gần một gốc cây lớn.

Lần này, khi nối lại xong…

tiếng tín hiệu “tách tách” vang lên trong tai nghe.

Có phản hồi.

Tuệ thở ra rất chậm.

Nhưng anh không dừng lại.

Anh tiếp tục kiểm tra toàn tuyến thêm một lần nữa.

Vì anh biết: chỉ cần bỏ sót một điểm, mọi thứ có thể lại im lặng.

Khi trở về trạm, trời đã gần sáng.

Đồng đội hỏi:
“Có kịp không?”

Tuệ gật đầu:
“Có tiếng rồi.”

Không ai nói thêm gì.

Chỉ có ánh mắt nhẹ nhõm.

Một lần khác, tuyến dây bị cắt trong khu vực nguy hiểm.

Không ai dám vào ngay.

Nhưng nếu không sửa, toàn bộ liên lạc sẽ tê liệt.

Tuệ xin đi một mình.

Anh nói:
“Đi nhiều người lại dễ lộ. Tôi quen đường.”

Không ai ngăn được.

Anh đi vào rừng sâu.

Lần này, dây không chỉ đứt một chỗ. Có dấu hiệu bị phá hoại có chủ ý.

Anh hiểu tình hình nghiêm trọng hơn trước.

Nhưng anh vẫn tiếp tục nối từng đoạn.

Có lúc phải bò qua đất đá.

Có lúc phải treo mình trên dốc.

Đường dây dài như vô tận.

Cuối cùng, khi anh nối xong đoạn cuối, tín hiệu trở lại.

Nhưng ngay lúc đó, tiếng động lạ vang lên trong rừng.

Tuệ không quay lại ngay.

Anh chỉ nhanh chóng kiểm tra lại toàn bộ tín hiệu lần cuối.

Rồi mới rút lui.

Sau nhiều năm chiến tranh, đường dây liên lạc dã chiến trong Trường Sơn dần được thay thế bằng hệ thống mới.

Những đoạn dây cũ bị tháo dỡ.

Nhưng người ta vẫn tìm thấy ở một số gốc cây những mối nối nhỏ, rất gọn, rất chắc, như thể được làm bằng cả sự kiên nhẫn và cẩn trọng.

Không có tên người làm.

Chỉ có những đoạn dây được nối liền không đứt quãng.

Và những người từng đi qua chiến tranh hiểu rằng:

có một người đã sống cả thời ấy…

bằng cách giữ cho những cuộc gọi không bao giờ rơi vào im lặng giữa rừng sâu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn