Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI GIỮ ĐƯỜNG MẬT HIỆU GIỮA RỪNG CHÀ LÀ

Ninh Bình17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng căn cứ thuộc Long An, giữa những cánh rừng chà là và rừng tràm xen kẽ, tồn tại một hệ thống mật hiệu dùng để điều phối di chuyển giữa các đơn vị cách mạng. Người nắm giữ và điều chỉnh hệ thống ấy là ông Tám Hiệu.

Ông Tám Hiệu không chỉ thuộc lòng địa hình mà còn nhớ rõ từng quy ước tín hiệu đã được thống nhất trong khu căn cứ. Những tín hiệu ấy không phát ra bằng lời nói, mà bằng cách sắp đặt vật thể trong rừng: một nhánh cây đặt ngang lối đi là “có nguy hiểm”, một hòn đá xếp chồng là “đi được”, còn một vòng lá khô là “dừng lại chờ lệnh”.

Công việc của ông là đi trước hoặc đi sau các đoàn di chuyển để kiểm tra và điều chỉnh hệ thống mật hiệu, đảm bảo mọi tuyến đường luôn an toàn trong điều kiện rừng rậm và chiến sự căng thẳng.

Một buổi chiều, khi trời chuyển mưa, ông phát hiện dấu hiệu bất thường: một số mật hiệu dọc tuyến đường chính bị xáo trộn. Nhánh cây bị đổi vị trí, dấu đá bị phá, cho thấy có thể đã có người lạ đi qua khu vực.

Ông lập tức thay đổi toàn bộ hệ thống mật hiệu trong khu vực đó, chuyển tuyến đi vòng sâu hơn vào rừng chà là, nơi có địa hình khó đi nhưng an toàn hơn.

Đồng thời, ông xóa bỏ các dấu hiệu cũ để tránh bị đối phương lợi dụng.

Không lâu sau, một toán lính địch tiến vào khu vực theo lối cũ, nhưng do hệ thống mật hiệu đã được thay đổi, chúng đi lạc giữa rừng rậm và không xác định được hướng di chuyển của lực lượng cách mạng.

Sau khi nguy hiểm qua đi, ông Tám Hiệu lại khôi phục hệ thống tín hiệu, tiếp tục đảm bảo các tuyến di chuyển được thông suốt.

Một cán bộ từng nói:
“Không có chú, đi rừng này dễ lạc như không có bản đồ.”

Ông chỉ đáp:
“Có dấu thì còn đường, mất dấu là mất hướng.”

Trong suốt những năm chiến tranh, ông Tám Hiệu đã giữ an toàn cho nhiều tuyến di chuyển quan trọng tại Long An, góp phần bảo đảm sự liên lạc và vận hành giữa các đơn vị trong vùng căn cứ.

Sau ngày hòa bình, những mật hiệu trong rừng không còn sử dụng nữa, nhưng người dân vẫn nhớ về ông như một người đã giữ “bản đồ sống” giữa thời hoa lửa.

Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, đôi khi chỉ những dấu hiệu rất nhỏ trong rừng cũng quyết định sự an toàn của cả một hành trình.

Và từ những mật hiệu thầm lặng giữa rừng chà là, “hoa lửa” vẫn được giữ vững – bền bỉ, tinh tế và không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn