Người giữ giếng làng
Trong những năm chiến tranh, chiếc giếng cổ giữa làng là nguồn nước duy nhất cho hàng trăm hộ dân và các đơn vị hành quân qua địa phương. Bà Mến cùng nhiều phụ nữ thay nhau gánh nước ngày đêm.
Có những buổi chiều, từng tốp chiến sĩ dừng chân bên giếng. Bà lặng lẽ múc từng gáo nước, đưa tận tay các anh. Không ai nói nhiều, chỉ là những nụ cười và lời chúc bình an.
Nhiều năm sau, chiếc giếng vẫn còn đó. Mỗi lần nhìn dòng nước trong veo, bà lại nhớ đến những gương mặt trẻ tuổi đã đi qua làng mình rồi mãi mãi không trở lại.



