NGƯỜI GIỮ HẠT THÓC CUỐI CÙNG
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một gia đình nông dân từng trải qua những năm tháng thiếu thốn.
Người mẹ luôn giữ lại một phần thóc tốt nhất sau mỗi vụ mùa.
Bà bảo:
“Phải để dành giống.”
Con trai bà từng hỏi:
“Nếu nhà mình thiếu thì sao?”
Bà đáp:
“Thiếu cũng phải giữ.”
Bà hiểu rằng nếu đem hết thóc đi ăn, mùa sau sẽ không có gì để gieo.
Một năm khó khăn, gia đình gần như cạn lương thực.
Người mẹ vẫn giữ túi thóc nhỏ.
Hàng xóm khuyên bà đem ra dùng.
Bà nói:
“Chờ mùa sau.”
Sau đó, bà chia một phần giống cho những gia đình xung quanh.
Mùa vụ đến, những hạt thóc nhỏ được gieo xuống.
Mấy tháng sau, cánh đồng xanh trở lại.
Người con nhìn mẹ.
Anh hiểu vì sao bà luôn nói phải giữ lại hy vọng.
Những hạt thóc ấy không chỉ là lương thực.
Chúng là lời hứa rằng ngày mai vẫn còn.
Nhiều năm sau, người mẹ mất.
Con cháu vẫn giữ một ít thóc giống trong hũ.
Không còn vì thiếu thốn.
Mà vì muốn nhớ đến bà.
Một nắm thóc nhỏ có thể không đáng giá bao nhiêu.
Nhưng trong những năm tháng khó khăn, nó đại diện cho sự sống, cho niềm tin và cho khả năng bắt đầu lại.



