Cựu chiến binh

NGƯỜI GIỮ KHO LƯƠNG

Phía sau những chiến thắng là biết bao con người âm thầm cống hiến. Không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng những người lính hậu cần đã góp phần giữ vững mạch sống của chiến trường bằng từng hạt gạo, từng bao lương thực được chuyển đến đúng lúc.

Quảng Ngãi26/06/2026Nguyễn Thị Phượng (Xã Đăk Rve, tỉnh Quảng Ngãi)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh thường được nhớ đến bằng những trận đánh ác liệt, những chiến công hiển hách hay những người lính xông pha nơi tuyến đầu.

Ít ai biết rằng, phía sau mỗi chiến thắng còn có những con người lặng lẽ làm công việc không tiếng súng.

Họ là những người giữ kho lương.

Ông Phạm Văn Hùng kể rằng khi mới nhập ngũ, ông từng nghĩ mình sẽ được trực tiếp cầm súng chiến đấu.

Thế nhưng cấp trên phân công ông về đơn vị hậu cần.

Lúc ấy, ông có chút hụt hẫng.

Một người chỉ huy già đã mỉm cười, vỗ vai ông và nói:

"Đừng nghĩ cầm súng mới là chiến đấu. Nếu người lính ngoài mặt trận hết gạo, hết muối, họ sẽ chiến đấu bằng cách nào?"

Câu nói ấy theo ông suốt cuộc đời.

Kho lương của đơn vị được dựng giữa rừng già.

Không có tường gạch.

Không có mái ngói.

Chỉ là những căn lán được che kín bằng lá rừng để tránh máy bay phát hiện.

Mỗi bao gạo đều quý như vàng.

Có những chuyến vận chuyển kéo dài hàng tuần mới tới nơi.

Có khi vừa chuyển đến, bom đạn đã trút xuống.

Mọi người lại lao vào cứu lương thực trước khi nghĩ đến bản thân.

Ông nhớ nhất mùa mưa năm 1971.

Mưa rừng kéo dài nhiều ngày.

Nước suối dâng cao.

Đường tiếp tế gần như bị chia cắt.

Kho gạo bắt đầu cạn.

Trong khi đó, nhiều đơn vị ngoài tiền tuyến đang chờ tiếp tế.

Nếu không có lương thực, cả kế hoạch chiến đấu có thể bị ảnh hưởng.

Đêm ấy, đơn vị quyết định chia nhau vượt rừng vận chuyển gạo.

Mỗi người gùi gần ba mươi kilôgam trên lưng.

Con đường vốn đã khó đi, nay càng lầy lội.

Có đoạn phải lội nước đến ngang ngực.

Có đoạn phải bám rễ cây mới không bị trượt xuống vực.

Ông Hùng đi phía sau.

Trước mặt ông là anh Nguyễn Đức – người lớn hơn ông ba tuổi.

Đức khỏe, ít nói nhưng luôn là người xung phong nhận phần việc nặng nhất.

Đi được nửa đường, một tiếng nổ lớn vang lên.

Máy bay địch bất ngờ xuất hiện.

Cả đoàn nhanh chóng tản vào rừng.

Sau đợt oanh tạc, mọi người kiểm tra lại.

Nhiều bao gạo bị đất đá vùi lấp.

Đức là người đầu tiên lao ra đào từng bao.

Ông Hùng gọi:

"Để đó đã! Bom có thể quay lại!"

Đức chỉ cười:

"Gạo mất thì anh em ngoài kia lấy gì ăn?"

Câu nói ấy khiến ông nghẹn lại.

Người lính ấy không nghĩ đến bản thân.

Anh chỉ nghĩ đến đồng đội đang ở phía trước.

Đêm hôm đó, toàn bộ số gạo đều được đưa đến nơi an toàn.

Những người lính hậu cần ai cũng kiệt sức.

Quần áo ướt sũng.

Vai rớm máu vì quai gùi cọ sát.

Nhưng khi nghe tin đơn vị tiền tuyến đã nhận đủ lương thực, ai cũng nở nụ cười.

Ông Hùng nói:

"Hồi đó, nghe người ta bảo gạo đến kịp, vui chẳng khác gì đánh thắng một trận."

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê làm nông.

Cuộc sống dần bình yên.

Thỉnh thoảng, con cháu hỏi:

"Ông có trực tiếp đánh trận không?"

Ông cười hiền.

"Ông giữ gạo."

Lũ trẻ ngạc nhiên.

Chúng không hiểu vì sao ông lại tự hào về công việc ấy.

Ông nhẹ nhàng giải thích:

"Một hạt gạo đến đúng lúc cũng có thể cứu được một người lính. Một người lính còn sức khỏe thì còn bảo vệ được đồng đội và Tổ quốc."

Nói rồi, ông mở chiếc hòm gỗ cũ.

Bên trong vẫn còn chiếc sổ ghi chép lượng gạo nhập, xuất của hơn nửa thế kỷ trước.

Những trang giấy đã ngả vàng.

Nét chữ có chỗ nhòe vì mưa rừng.

Ông vuốt nhẹ từng trang như vuốt lại ký ức.

Mỗi dòng số liệu tưởng như khô khan lại gợi về một chặng đường gian khổ.

Đó không chỉ là những con số.

Đó là mồ hôi.

Là sự hy sinh.

Là trách nhiệm.

Ngày nay, mỗi khi nhìn những cánh đồng lúa chín vàng, ông lại nhớ đến những bao gạo năm xưa.

Nhớ những đồng đội đã thức trắng đêm bảo vệ kho lương.

Nhớ những người không kịp trở về để nhìn thấy đất nước thanh bình.

Ông bảo:

"Chiến thắng được làm nên từ rất nhiều điều bình dị."

Tôi tin điều đó.

Bởi lịch sử không chỉ được viết bằng những trận đánh.

Lịch sử còn được viết bằng những bước chân âm thầm.

Những đôi vai gùi nặng.

Những bàn tay nâng niu từng hạt gạo.

Những con người lặng lẽ góp phần giữ cho ngọn lửa của kháng chiến không bao giờ tắt.

Có lẽ, họ không xuất hiện nhiều trong những trang sách.

Nhưng trong trái tim của dân tộc, họ luôn xứng đáng được nhắc nhớ với tất cả lòng biết ơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn