Bài viết

Người Giữ Kho Thuốc Giữa Mùa Sốt Rừng

Giữa rừng sâu miền Trung, một kho thuốc nhỏ đã trở thành “tuyến sống” cho hàng trăm chiến sĩ trong những đợt sốt rét và thương bệnh.

Đắk Lắk29/04/2026Đoàn phường Cư Bao (Đoàn phường Cư Bao)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở chiến trường miền Trung, không chỉ bom đạn mà còn có sốt rét rừng – thứ bệnh khiến nhiều chiến sĩ kiệt sức giữa hành quân. Có những ngày, đơn vị vừa đi vừa sốt, người run bần bật, nhưng vẫn phải bám đường. Ông Đinh Văn Khải là cán bộ quân y phụ trách kho thuốc dã chiến. Kho thuốc chỉ là một căn hầm nhỏ đào sâu dưới đất, mái phủ lá rừng để tránh máy bay phát hiện. Thuốc men khi ấy rất thiếu. Mỗi viên ký ninh, mỗi ống thuốc tiêm đều được ghi chép và phân phát cẩn thận. Một đêm, có đoàn chiến sĩ vừa hành quân về trạm, nhiều người sốt cao, rét run, nằm co lại bên gốc cây. Bác sĩ trực nói: “Thuốc chỉ còn đủ cho một nửa số này.” Ông Khải đứng lặng một lúc. Rồi ông quyết định chia thuốc theo mức độ nặng nhẹ, ưu tiên người nguy kịch trước. Một chiến sĩ trẻ nắm tay ông: “Chú ơi… cháu chưa được uống thuốc…” Ông cúi xuống, nói nhẹ: “Ráng chịu thêm chút, còn người nặng hơn cần trước.” Đêm đó, ông gần như không ngủ. Ông ngồi bên kho thuốc, ghi lại từng liều đã dùng, từng người được phát, để không nhầm lẫn. Có lúc, ông phải băng rừng đi lấy thêm thuốc từ tuyến sau, đường đi đầy muỗi rừng và mưa dày đặc. Một đồng đội hỏi: “Anh không sợ bị sốt luôn à?” Ông chỉ cười: “Có người đang sốt rồi, mình không được phép ngã.” Sau nhiều năm, khi chiến tranh kết thúc, ông Khải vẫn giữ cuốn sổ ghi phát thuốc đã ố vàng. Ông nói: “Kho thuốc nhỏ thôi, nhưng giữ được mạng người.” Người giữ kho thuốc giữa mùa sốt rừng năm ấy là biểu tượng của sự tận tâm, lòng nhân hậu và tinh thần trách nhiệm của người lính trong những năm tháng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Giữ Kho Thuốc Giữa Mùa Sốt Rừng | Câu chuyện thời hoa lửa