Người Giữ Kho Thuốc Giữa Thời Khó Sau Hòa Bình
Ông Phan Tín Khải, sinh năm 1944, thuộc thế hệ đã đi qua chiến tranh và tiếp tục góp sức trong giai đoạn đất nước còn nhiều thiếu thốn sau ngày thống nhất. Sinh ra trong một gia đình nông dân, ông sớm quen với sự lam lũ, tiết kiệm và tinh thần trách nhiệm trong lao động. Sau hòa bình, khi nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc gắn liền với xây dựng đời sống mới ở vùng biên giới, ông tham gia công tác hậu cần tại một trạm y tế – dân vận ở khu vực vùng sâu. Công việc của ông là quản lý kho thuốc men, vật tư y tế và hỗ trợ cấp phát cho người dân cùng lực lượng làm nhiệm vụ trong khu vực. Thời điểm đó, điều kiện y tế còn rất thiếu thốn. Thuốc men không nhiều, đường vận chuyển xa và khó khăn, đặc biệt vào mùa mưa khi nhiều khu vực bị chia cắt bởi sông rạch và bùn lầy. Vì vậy, kho thuốc nhỏ do ông phụ trách trở thành nguồn hỗ trợ quan trọng cho cả vùng. Ông Phan Tín Khải là người cẩn trọng, luôn ghi chép rõ ràng từng loại thuốc, từng lần xuất – nhập kho. Ông quan niệm rằng “thuốc men cũng là sinh mạng”, nên dù chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến người bệnh. Một tình tiết cụ thể xảy ra vào mùa mưa năm 1981 đã được đồng đội và người dân nhắc lại nhiều lần. Hôm đó, sau nhiều ngày mưa lớn liên tục, nước từ con rạch phía sau trạm bất ngờ dâng cao và tràn vào khu vực kho thuốc. Một số thùng thuốc đặt sát nền nhà bắt đầu bị ẩm và có nguy cơ hư hỏng nếu không di chuyển kịp thời. Trong đêm mưa gió, ông Phan Tín Khải lập tức cùng vài đồng đội thức trắng để cứu kho thuốc. Ông trực tiếp lội xuống nền nước lạnh, chuyển từng thùng thuốc lên giá kê cao, đồng thời dùng bao nilon và vải bạt để che chắn phần còn lại. Có lúc nước dâng nhanh hơn dự tính, làm nền kho bị trơn trượt, ông suýt ngã khi đang bê một thùng thuốc nặng. Nhưng ông vẫn tiếp tục công việc, không để bất kỳ loại thuốc quan trọng nào bị ướt. Điều khó khăn hơn là trời mưa kéo dài suốt đêm, ánh sáng chỉ còn lại từ chiếc đèn dầu nhỏ, khiến việc phân loại và kiểm kê thuốc trở nên rất vất vả. Tuy vậy, ông vẫn cố gắng sắp xếp lại toàn bộ kho để đảm bảo thuốc được bảo quản an toàn và có thể sử dụng ngay khi cần. Đến gần sáng, khi nước rút bớt, toàn bộ số thuốc quan trọng đã được giữ an toàn, không xảy ra hư hỏng lớn, giúp trạm y tế tiếp tục hoạt động bình thường trong những ngày sau đó. Một người đồng đội năm ấy xúc động kể lại: “Nếu hôm đó anh Khải không thức cả đêm giữ kho thuốc thì nhiều loại thuốc đã hư hỏng, ảnh hưởng đến việc chữa bệnh cho bà con”. Nhắc về chuyện cũ, ông Phan Tín Khải chỉ cười hiền: “Hồi đó chỉ nghĩ cố giữ được thuốc là giữ được sức khỏe cho người dân và anh em trong vùng”. Những năm tháng gian khó đã qua, nhưng hình ảnh người giữ kho thuốc giữa mưa lũ vẫn được nhiều người nhắc lại như một ký ức đẹp. Điều đáng quý ở ông không nằm ở những việc lớn lao, mà là sự tận tụy, cẩn trọng và tinh thần trách nhiệm trong những công việc thầm lặng vì cộng đồng. Câu chuyện về ông Phan Tín Khải là minh chứng rằng trong thời chiến và giai đoạn bảo vệ Tổ quốc sau hòa bình, có biết bao con người âm thầm cống hiến phía sau tuyến đầu. Chính từ những đêm thức trắng cứu từng thùng thuốc giữa mưa lũ, họ đã góp phần giữ gìn sự sống và chăm lo sức khỏe cho nhân dân nơi vùng biên giới còn nhiều khó khăn.


