Cựu chiến binh

NGƯỜI GIỮ KÝ ỨC

An Giang02/07/2026Xã đoàn Tân Hiệp (Xã đoàn Tân Hiệp)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Minh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ sống lâu đến vậy. Sau chiến tranh, anh trở về với một chiếc ba lô nhẹ hơn rất nhiều — nhưng trái tim thì nặng hơn bất kỳ thứ gì anh từng mang. Trong ba lô không còn lương khô, không còn đạn. Chỉ còn một cuốn sổ nhỏ. Trong đó, là tên của những người đã nằm lại. Khải đứng đầu danh sách. Minh không về quê ngay. Anh lang thang qua nhiều vùng đất, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó không rõ hình dạng. Có lẽ là sự tha thứ. Hoặc một lý do để tiếp tục sống. Một ngày, anh dừng chân ở một ngôi làng nhỏ. Ở đó, anh gặp Hòa. Cô đang dạy học cho lũ trẻ trong một lớp học dựng tạm bằng tre. Giọng cô nhẹ, nhưng ánh mắt thì sâu — như đã đi qua quá nhiều mất mát. “Anh là bộ đội à?” – Hòa hỏi. Minh gật. Họ không hỏi nhiều về quá khứ. Nhưng bằng cách nào đó, họ hiểu nhau. Một buổi chiều, Minh thấy Hòa đứng một mình bên bờ ruộng. Cô cầm một lá thư cũ. “Anh trai tôi… không về.” – cô nói. Minh im lặng. Anh không biết rằng cái tên “Tuấn” trong câu chuyện của Hòa… chính là người từng chiến đấu cùng đơn vị với anh. Tối hôm đó, Minh mở cuốn sổ. Lật từng trang. Dừng lại ở một cái tên. “Tuấn.” Anh nhìn ra ngoài. Nơi Hòa đang ngồi. Có những sự thật… không cần nói ra. Nhưng từ hôm đó, Minh ở lại. Không phải để quên. Mà để giữ ký ức. Cho cả những người đã mất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn