NGƯỜI GIỮ KÝ ỨC TRONG NHỮNG CÂU CHUYỆN CHẬM RÃI
Ở tuổi ngoài tám mươi, ông Nguyễn Văn Siêng, sinh ngày 15 tháng 8 năm 1942, hội viên Hội Cựu chiến binh TDP Xuân Ninh, không còn kể chuyện quá khứ bằng giọng sôi nổi của những năm tháng thanh xuân. Câu chuyện của ông hôm nay chậm rãi hơn, nhẹ hơn, nhưng cũng sâu hơn. Mỗi lời ông nhắc lại giống như một mảnh ký ức được giữ cẩn thận qua thời gian, không để phai mờ trong nhịp sống mới.

Ở tuổi ngoài tám mươi, ông Nguyễn Văn Siêng, sinh ngày 15 tháng 8 năm 1942, hội viên Hội Cựu chiến binh TDP Xuân Ninh, không còn kể chuyện quá khứ bằng giọng sôi nổi của những năm tháng thanh xuân. Câu chuyện của ông hôm nay chậm rãi hơn, nhẹ hơn, nhưng cũng sâu hơn. Mỗi lời ông nhắc lại giống như một mảnh ký ức được giữ cẩn thận qua thời gian, không để phai mờ trong nhịp sống mới.
Ông Siêng thuộc lớp hội viên tham gia Hội Cựu chiến binh từ rất sớm, vào tháng 02 năm 1990. Với ông, tổ chức Hội không chỉ là nơi sinh hoạt, gặp gỡ đồng đội, mà còn là nơi để những người từng đi qua rèn luyện, thử thách tiếp tục giữ gìn phẩm chất của mình giữa đời thường. Trong những buổi chuyện trò với con cháu, ông ít khi nói về điều to tát. Ông thường nhắc đến những bài học giản dị: sống phải có trước có sau, làm việc gì cũng phải thật lòng, đã nhận việc thì đừng bỏ dở, đã sống trong cộng đồng thì phải biết nghĩ đến người khác.
Ký ức của ông về một thời đã qua không được kể bằng những chi tiết ồn ào. Đó có thể là nỗi nhớ về tình đồng đội, về những ngày con người sống nương tựa vào nhau, về sự quý giá của một lời động viên trong lúc khó khăn. Ông hiểu rằng trong hoàn cảnh nào, điều giữ con người đứng vững không chỉ là sức lực, mà còn là niềm tin, kỷ luật và tình nghĩa. Những điều ấy theo ông suốt cuộc đời, trở thành cách ông đối xử với gia đình, bà con và khu dân cư.
Trở về với cuộc sống đời thường ở TDP Xuân Ninh, ông Siêng tiếp tục giữ nếp sống mộc mạc của người từng trải. Ông không đặt mình ở vị trí người phải được nhắc đến, mà âm thầm làm một người ông, người cha, người hội viên gần gũi, nhắc con cháu biết kính trọng người đi trước, biết gìn giữ tình làng nghĩa xóm và biết quý trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.
Câu chuyện về ông Nguyễn Văn Siêng là câu chuyện của sự bền bỉ. Bền bỉ trong ký ức, bền bỉ trong nếp sống, bền bỉ trong cách giữ gìn phẩm chất người lính qua từng ngày bình thường. Ở ông, “thời hoa lửa” không chỉ là một giai đoạn đã qua, mà là ngọn lửa nhỏ được giữ lại trong lời dặn dò, trong lối sống chân thành và trong trách nhiệm với gia đình, quê hương.



