NGƯỜI GIỮ LẠI ÁNH SÁNG THỜI HOA LỬA
Câu chuyện kể về Vũ Năng An – một người lính tiêu biểu của thời hoa lửa, mang trong mình lòng yêu nước nồng nàn và ý chí chiến đấu kiên cường. Qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt, anh đã hy sinh tuổi trẻ vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Câu chuyện là lời tri ân sâu sắc dành cho thế hệ cha anh đã ngã xuống vì hòa bình hôm nay.
Trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, có những con người không cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng vẫn bước đi giữa ranh giới sinh – tử để bảo vệ một thứ vô hình mà bền bỉ: ký ức của dân tộc. Nhiếp ảnh gia Vũ Năng An là một con người như thế – người đã dùng chiếc máy ảnh làm vũ khí, dùng ánh sáng để chống lại sự lãng quên.
Ông Vũ Năng An (sinh năm 1916 tại Nam Định ) là một nhân chứng lịch sử sống, người đã trải qua thời kỳ pháp thuộc, tham gia Cách mạng Tháng Tám năm 1945 và sau này là nhà quay phim chiến trường nổi tiếng. Ông kể lại những ký ức về thời kỳ gian khổ và không khí sôi sục trước 1945.
Diễn biến lịch sử được ông kể lại là: Không khí cách mạng Tháng Tám năm 1945
“Tôi vẫn nhớ rất rõ không khí sôi sục của những ngày tháng Tám năm 1945. Lúc ấy, cả đất nước như đang nín thở chờ thời cơ. Phát xít Nhật đã đầu hàng Đồng minh, chính quyền tay sai ở Đông Dương rơi vào tình trạng hoang mang, tan rã. Đây chính là thời điểm quyết định để nhân dân ta đứng lên giành chính quyền.
Ngày 13 tháng 8 năm 1945, Ủy ban Khởi nghĩa toàn quốc được thành lập và ra Quân lệnh số 1, kêu gọi toàn dân tổng khởi nghĩa. Tin tức ấy lan nhanh như lửa gặp gió, thổi bùng lên ý chí đấu tranh của nhân dân khắp mọi miền đất nước.
Tại Hà Nội, sáng ngày 19 tháng 8 năm 1945, hàng chục vạn nhân dân từ khắp nơi kéo về Quảng trường Nhà hát Lớn tham gia mít tinh. Tôi tận mắt chứng kiến lá cờ đỏ sao vàng tung bay rực rỡ giữa biển người. Sau cuộc mít tinh, quần chúng nhân dân dưới sự lãnh đạo của Việt Minh đã nhanh chóng chiếm các cơ quan đầu não của chính quyền địch. Chính quyền ở Hà Nội về tay nhân dân.
Tiếp đó, làn sóng khởi nghĩa lan nhanh ra khắp cả nước. Huế giành chính quyền ngày 23 tháng 8, Sài Gòn giành chính quyền ngày 25 tháng 8. Chỉ trong vòng nửa tháng, chính quyền cách mạng đã được thiết lập trên cả nước, một điều mà trước đó ít ai có thể tưởng tượng được.
Sau hòa bình, Vũ Năng An tiếp tục cống hiến cho nền nhiếp ảnh cách mạng Việt Nam, đào tạo thế hệ sau, truyền lại không chỉ kỹ thuật mà còn là đạo đức nghề nghiệp: trung thực với lịch sử, nhân ái với con người, và dũng cảm trước sự thật. Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những bức ảnh của ông vẫn ở lại, lặng lẽ kể chuyện cho các thế hệ hôm nay và mai sau. Nhờ có Vũ Năng An, chúng ta không chỉ “đọc” lịch sử qua trang sách, mà còn nhìn thấy, cảm nhận và sống lại những năm tháng hào hùng ấy bằng trái tim.
Giữa dòng chảy gấp gáp của thời đại số, khi hình ảnh tràn ngập và dễ dàng bị lãng quên, di sản của Vũ Năng An nhắc chúng ta nhớ rằng: có những bức ảnh được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả một đời người. Và có những con người, dù đã đi xa, vẫn mãi đứng trong ánh sáng của lịch sử – như người nghệ sĩ đã giữ lại ánh sáng cho cả một thời hoa lửa.



