Người giữ lại chiếc ghế chờ người không về
Trong căn nhà của ông Nguyễn Văn Bình (84 tuổi, Kim Sơn), có một chiếc ghế không ai được ngồi.
“Chỗ của nó,” ông nói.
Đó là chỗ ngồi của con trai ông trước khi lên đường nhập ngũ.
“Ngày nào nó cũng ngồi đó ăn cơm.”
Sau khi con hy sinh, ông không thay đổi vị trí.
“Để nguyên.”
Bạn bè đến chơi, không ai dám ngồi vào.
“Ngồi vào… thấy không đúng.”
Chiếc ghế trống trở thành một phần của căn nhà.
Một phần thiếu, nhưng không thể lấp đầy.



