NGƯỜI GIỮ LẠI NHỮNG KHUÔN HÌNH CỦA NGÀY TOÀN THẮNG
Trong những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bên cạnh những người lính cầm súng tiến về Sài Gòn còn có những chiến sĩ trên mặt trận văn hóa, báo chí. Họ mang theo máy quay, máy ảnh và cuốn sổ ghi chép để lưu giữ từng khoảnh khắc của lịch sử. Một trong những người như thế là đạo diễn, phóng viên chiến trường Phạm Việt Tùng – người đã đồng hành cùng các đoàn quân Nam tiến và ghi lại những thước phim quý giá về ngày đất nước thống nhất.
Mùa Xuân năm 1975, khi Chiến dịch Hồ Chí Minh bước vào giai đoạn quyết định, Phạm Việt Tùng cùng các đồng nghiệp có mặt trên những tuyến đường hành quân của bộ đội. Không quản hiểm nguy, họ bám sát các đơn vị chiến đấu, ghi lại khí thế thần tốc của những đoàn quân đang tiến về Sài Gòn.
Khác với người lính trực tiếp đối mặt với quân thù bằng súng đạn, người phóng viên chiến trường chiến đấu bằng sự dũng cảm và trách nhiệm nghề nghiệp. Để có được những thước phim chân thực, họ phải theo sát các mũi tiến công, vượt qua làn đạn, đối mặt với những tình huống không kém phần nguy hiểm.
Những ngày cuối tháng Tư năm ấy, khi chiến thắng đã ở rất gần, máy quay của Phạm Việt Tùng ghi lại hình ảnh những đoàn xe cơ giới nối dài trên các tuyến đường, những gương mặt chiến sĩ rạng ngời niềm tin và cả niềm háo hức của nhân dân đang chờ đón ngày hòa bình.
Đỉnh cao của hành trình tác nghiệp là thời khắc lịch sử trưa ngày 30/4/1975. Khi các cánh quân giải phóng tiến vào trung tâm Sài Gòn và làm chủ Dinh Độc Lập, Phạm Việt Tùng đã có mặt để ghi lại những hình ảnh vô giá của dân tộc.
Qua ống kính của ông, nhiều khoảnh khắc lịch sử được lưu giữ cho muôn đời sau: những chiến sĩ tiến vào Dinh Độc Lập, lá cờ chiến thắng tung bay trên nóc dinh, niềm vui vỡ òa của quân và dân trong giờ phút đất nước hoàn toàn thống nhất.
Mỗi khuôn hình không đơn thuần là hình ảnh mà còn là chứng nhân của lịch sử. Những thước phim ấy giúp các thế hệ mai sau có thể cảm nhận chân thực không khí của ngày toàn thắng, hiểu được niềm hạnh phúc và sự xúc động của cả dân tộc sau nhiều năm trường chinh gian khổ.
Đối với Phạm Việt Tùng, nhiệm vụ lớn nhất không phải là tìm kiếm sự nổi tiếng mà là lưu giữ sự thật lịch sử. Ông hiểu rằng những hình ảnh mình ghi lại sẽ trở thành một phần ký ức chung của đất nước, là tư liệu quý giá cho các thế hệ sau nghiên cứu và tưởng nhớ.
Nhiều năm sau ngày thống nhất, những thước phim do ông thực hiện vẫn được nhắc đến như những tài sản vô giá của nền điện ảnh tài liệu cách mạng Việt Nam. Đó là những hình ảnh không thể làm lại, được ghi lại trong những khoảnh khắc chỉ diễn ra một lần trong lịch sử dân tộc.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhiều nhân chứng của ngày 30/4 đã đi xa, nhưng những khuôn hình mà Phạm Việt Tùng để lại vẫn còn sống động. Chúng kể lại câu chuyện về một dân tộc đã vượt qua chiến tranh, về những người lính đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử và về niềm vui đoàn tụ của non sông sau bao năm chia cắt.
Trong bản trường ca của Đại thắng mùa Xuân năm 1975, đạo diễn, phóng viên chiến trường Phạm Việt Tùng là người đã góp phần lưu giữ những khoảnh khắc thiêng liêng nhất bằng ngôn ngữ của hình ảnh. Và chính những thước phim ấy đã giúp lịch sử không chỉ được ghi nhớ bằng lời kể, mà còn hiện hữu sống động trước mắt các thế hệ người Việt Nam hôm nay và mai sau.



