Bài viết

NGƯỜI GIỮ LỜI HẸN VỚI CÁNH ĐỒNG

Nguyễn Thị Yến Nhi

Hưng Yên22/08/2026phường Lê Đại Hành (Phường Lê Đại Hành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hai người bạn từng hẹn nhau sau này sẽ cùng trở về quê thăm cánh đồng tuổi thơ.

Họ từng lớn lên bên nhau.

Cùng chăn trâu.

Cùng đá bóng.

Cùng chạy trên những bờ ruộng.

Ngày lên đường, họ nhắc lại lời hẹn.

Một người nói:

“Nhất định phải về.”

Người kia đáp:

“Nhất định.”

Nhưng cuối cùng chỉ một người trở về.

Nhiều năm sau, ông một mình đi ra cánh đồng.

Mùa lúa đang chín.

Ông đứng giữa bờ ruộng, nhìn về phía xa.

Ông nhớ đến người bạn.

“Cậu không về được rồi.”

Ông nói rất khẽ.

Sau đó, ông lấy một nắm đất nhỏ đặt vào chiếc túi.

Ông mang về quê của người bạn.

Gia đình bạn nghe câu chuyện, ai cũng xúc động.

Người mẹ hỏi:

“Nó có nhớ quê không?”

Ông đáp:

“Nhớ lắm.”

Ông kể về những lần bạn nhắc đến cánh đồng.

Kể rằng anh từng nói muốn về đây khi hòa bình.

Nắm đất nhỏ được đặt bên bàn thờ.

Không phải để thay thế người đã mất.

Mà để nhắc rằng anh từng có một quê hương rất cụ thể.

Một cánh đồng.

Một con đường.

Một tuổi thơ.

Người bạn đã giữ lời hẹn theo cách duy nhất có thể.

Ông trở về một mình, nhưng mang theo ký ức của cả hai.

Cánh đồng vẫn xanh.

Mùa gặt vẫn đến.

Trẻ con vẫn chạy trên những bờ ruộng.

Cuộc sống tiếp tục.

Nhưng mỗi khi đứng giữa cánh đồng ấy, ông vẫn nhớ người bạn đã cùng mình lớn lên.

Có những lời hẹn không thể thực hiện trọn vẹn.

Nhưng chỉ cần một người còn nhớ, lời hẹn ấy vẫn chưa hoàn toàn biến mất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn