NGƯỜI GIỮ LỜI HỨA
Tình bạn giữa hai nữ thanh niên xung phong và một lời hứa kéo dài suốt đời.
Họ gặp nhau trong một ngày nhập đơn vị, giữa hàng chục con người xa lạ. Không ai quen ai, không ai biết trước điều gì đang chờ phía trước. Nhưng chỉ sau vài tuần, H. và T. đã trở thành hai cái tên luôn đi cùng nhau.
Ăn cùng một nắm cơm. Ngủ cùng một góc hầm. Chia nhau từng ngụm nước giữa những ngày khô khát. Ở chiến trường, tình bạn không cần nhiều lời, chỉ cần quay lại tìm nhau sau mỗi trận bom là đủ.
Có lần trời mưa lớn, nước tràn vào hầm. Hai người co ro trong góc, lạnh run. T. cười nói: “Sau này về, tao mở quán, mày phụ tao nhé.”
H. gật đầu: “Ừ, miễn là còn sống.”
Câu nói tưởng nhẹ, nhưng là tất cả hy vọng của họ.
Một buổi chiều, khi đang san lấp hố bom, máy bay quay lại. Không kịp chạy. Loạt bom rơi xuống ngay khu vực họ đứng.
Khi khói tan, H. gọi tên bạn. Không có tiếng trả lời.
Cô đào bằng tay. Móng bật máu. Nhưng vẫn đào.
Khi tìm thấy T., mọi thứ đã dừng lại.
H. không khóc. Chỉ lau đất trên mặt bạn rất lâu, như sợ làm đau.
Trước khi lấp đất, cô nói rất khẽ: “Tao sẽ sống thay phần mày.”
Sau này, H. trở về. Lập gia đình. Sống như bao người khác. Nhưng trong chiếc hộp nhỏ, luôn có một chiếc khăn cũ.
Của T.
Có người hỏi: “Bà còn nhớ bạn không?”
Bà trả lời: “Không phải nhớ. Là chưa bao giờ quên.”



