Người giữ lời thề
Những năm đầu kháng chiến chống Pháp, Tiểu đoàn 307 hoạt động liên tục ở vùng Long An và Đồng Tháp Mười. Trong đơn vị, Lê Văn Hoàng được đồng đội kính trọng bởi tính kỷ luật và lòng thương dân.
Có lần đơn vị đi qua một xóm nhỏ vừa bị địch càn quét. Nhà cửa cháy dở, người dân hoang mang bỏ chạy. Thấy một cụ già đang ngồi khóc bên căn nhà sập, ông Hoàng lặng lẽ bước tới giúp dựng lại mái lá.
Một chiến sĩ hỏi:
— “Anh là trung đội trưởng, sao làm việc cực vậy?”
Ông đáp:
— “Mình cầm súng cũng là để bà con được sống yên ổn.”
Câu nói ấy khiến ai cũng kính phục.
Ít lâu sau, đơn vị nhận nhiệm vụ đánh chặn một cuộc hành quân lớn của địch. Biết trận đánh sẽ rất nguy hiểm, ông tập hợp anh em lại rồi nói:
— “Dù chuyện gì xảy ra cũng không được bỏ đồng đội.”
Trong trận chiến tháng 11 năm 1948, khi nhiều chiến sĩ bị thương, ông đã ở lại yểm trợ cho mọi người rút lui. Tiếng súng của ông vẫn vang lên giữa đồng nước mịt mù cho đến những phút cuối cùng.
Ông hy sinh ở tuổi 30.
Sự ra đi của người Trung đội trưởng Tiểu đoàn 307 trở thành niềm tiếc thương lớn đối với đồng đội. Nhưng tinh thần trách nhiệm và lời thề không bỏ lại đồng đội của ông vẫn được nhiều thế hệ chiến sĩ sau này nhắc nhớ mãi.



