Cựu chiến binh

Người Giữ Lời Thề Giữa Lửa Đạn

Câu chuyện kể lại một ký ức thời chiến của cựu chiến binh Bùi Quang Thận, khi ông chứng kiến sự hy sinh thầm lặng của những chiến sĩ vô danh trên đường tiến về Sài Gòn trong chiến dịch 1975.

Thái Nguyên26/03/2026Hà Hải Quân (Xã phủ thông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một cuộc trò chuyện sau chiến tranh, ông Bùi Quang Thận nhớ rất rõ khoảnh khắc đã theo ông suốt đời – không phải chỉ là lúc chiếc xe tăng 390 húc đổ cổng Dinh Độc Lập, mà là một đêm trước ngày xuất kích, ở đoạn đường giáp rừng Phú Lạc.

Hôm đó, đơn vị xe tăng phải hành quân đêm để tránh máy bay địch trinh sát. Trời tối đen, sương dày đặc, bánh xích xe tăng khó khăn trên con đường đất lầy. Phía trước, đội trinh sát bộ binh đi mở đường. Trong tiếng côn trùng và tiếng động cơ nặng nề, ông Thận nghe thấy một giọng gọi khẽ: “Các anh đi sát bên trái! Bên phải là hố bom mới nổ sáng nay!”

Đó là giọng của một chiến sĩ trẻ, dáng người gầy, khoác áo bộ đội ướt sương, tay cầm chiếc đèn bão nhỏ che dưới vạt áo để tránh ánh sáng bị lộ ra xa. Cậu là giao liên dẫn đường, từng nhiều lần băng qua khu vực đầy mìn và bom bi.

“Cậu tên gì?” – ông Thận hỏi.

Cậu chiến sĩ chỉ cười:

“Các anh an toàn là được, tên em có quan trọng gì đâu, mai kia giải phóng rồi em nói sau.” Nhờ cậu, đoàn xe tăng tránh được hố bom sâu đến nửa thân xe. Nhưng khi đang dẫn đường được vài trăm mét, bất ngờ một loạt pháo nổ gần, đất đá bay tung mù mịt. Khi khói tan, cậu chiến sĩ đã ngã xuống cạnh bờ đất, chiếc đèn bão vỡ nằm bên tay.

Ông Thận nhớ lại, giọng trầm xuống:

“Chúng tôi phải đi tiếp. Không ai còn kịp biết tên cậu ấy. Đến khi cắm cờ trên Dinh Độc Lập, tôi vẫn nghĩ về người chiến sĩ vô danh dẫn đường trong đêm đó. Nếu không có cậu, xe tăng 390 có khi đã nằm lại giữa rừng.”

Giữa thời hoa lửa, có những con người chỉ để lại một ánh đèn nhỏ trong đêm tối nhưng lại soi đường cho cả lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn