NGƯỜI GIỮ LỐI VỀ TRONG SƯƠNG SỚM
TÊN TRUYỆN: NGƯỜI GIỮ LỐI VỀ TRONG SƯƠNG SỚM
Ở một đoạn đường mòn nhỏ len lỏi giữa dãy Trường Sơn, có một khúc cua rất khó nhận ra. Ban ngày còn thấy lối, nhưng khi sương xuống, mọi thứ trắng xóa như chưa từng có đường đi.
Nhiều đơn vị từng lạc ở đó.
Chỉ cần rẽ sai một bước… là đi sâu vào rừng không lối ra.
Vì vậy, có một người được giao nhiệm vụ đứng ở khúc cua ấy mỗi sáng sớm.
Tên anh là Hải.
Công việc của anh rất đơn giản: chỉ đường.
Nhưng anh không có biển báo.
Không có cọc mốc.
Chỉ có một chiếc đèn nhỏ và chính bản thân mình.
Mỗi sáng, trước khi sương dày nhất, anh đã có mặt ở đó.
Đứng đúng vị trí.
Chờ.
Khi những đoàn quân đầu tiên xuất hiện, mờ mờ trong sương, anh giơ tay ra hiệu:
“Lối này.”
Không cần nói to.
Chỉ cần đúng hướng.
Có người đi qua gật đầu.
Có người không kịp nhìn rõ mặt anh.
Nhưng tất cả đều đi đúng đường.
Một lần, sương xuống dày hơn bình thường.
Gần như không thấy gì cách vài mét.
Một đoàn quân đi tới, dừng lại.
Không biết rẽ đâu.
Hải bước ra.
Đứng ngay giữa ngã rẽ.
Giơ tay.
“Đi theo tôi.”
Anh đi trước vài bước.
Rồi dừng lại.
Chỉ hướng.
Đoàn quân đi qua.
Không ai hỏi anh là ai.
Không ai biết anh đứng đó bao lâu.
Chỉ biết nếu không có người chỉ, họ có thể đã lạc.
Một đồng đội từng hỏi:
“Anh đứng vậy có sợ lạc chính mình không?”
Hải cười:
“Tôi đứng một chỗ. Người khác mới là người cần tìm đường.”
Có những ngày, không có ai đi qua.
Anh vẫn đứng.
Đợi.
Vì anh không biết khi nào sẽ có người cần.
Một lần, một chiến sĩ quay lại sau khi đi qua.
Anh hỏi:
“Anh đứng đây bao lâu rồi?”
Hải nghĩ một lúc, rồi nói:
“Không nhớ. Chắc là đủ lâu để không ai còn lạc ở chỗ này nữa.”
Câu trả lời đó khiến người kia im lặng.
Sau nhiều tháng, khúc cua ấy không còn là điểm nguy hiểm nữa.
Nhiều người đã quen đường.
Nhưng Hải vẫn đứng đó.
Không bỏ vị trí.
Vì anh biết: chỉ cần một người mới, một lần đi trong sương…
cũng cần có ai đó chỉ hướng.
Một buổi sáng, sương tan chậm hơn thường lệ.
Nhưng khi đoàn quân đi qua…
không thấy Hải đâu.
Không có ai đứng ở khúc cua.
Chỉ có một cành cây được buộc nghiêng sang một bên – như một dấu hiệu tạm.
Mọi người vẫn đi đúng đường.
Nhưng ai cũng cảm thấy thiếu điều gì đó.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc ở Trường Sơn, con đường mòn ấy trở thành lối đi rõ ràng hơn.
Không còn sương dày như trước.
Không còn người đứng chỉ đường.
Nhưng những người từng đi qua vẫn nhớ.
Nhớ cảm giác mờ mịt giữa sương trắng.
Và nhớ một bóng người đứng yên giữa lối rẽ…
không đi cùng họ,
không giữ họ lại,
chỉ đơn giản là chỉ cho họ biết:
đâu là con đường để tiếp tục bước đi mà không bị lạc giữa thời chiến.



