Người Giữ Lửa (2)
Người Giữ Lửa
Ông Sáu, cựu Bí thư Đoàn thời kháng chiến, vẫn giữ thói quen đeo chiếc huy hiệu Đoàn đã sờn màu trên ngực áo mỗi dịp lễ lớn. Với ông, đó không chỉ là kỷ vật, mà là "mảnh linh hồn" của những ngày xẻ dọc Trường Sơn.
Thời chiến:
Giữa mưa bom bão đạn, anh cán bộ Đoàn mười chín tuổi ấy là người hô vang khẩu hiệu "Đâu cần thanh niên có, việc khó có thanh niên" để dẫn đầu đoàn quân tháo gỡ bom nổ chậm, thông đường cho xe ra tiền tuyến. Một mảnh đạn găm vào vai trái, nhưng tay phải ông vẫn phất cao lá cờ Đoàn rách tơi tả vì khói súng.
Thời bình:
Trở về quê hương với thương tật 2/4, ông không nghỉ ngơi mà lại xắn quần cùng thanh niên đắp đê, ngăn mặn. Khi lớp trẻ nản lòng trước nắng gắt hay việc khó, ông chỉ cười, chỉ tay vào vết sẹo trên vai:
"Ngày xưa tụi tao sợ mất nước chứ không sợ chết. Bây giờ các cháu chỉ cần sợ nghèo, sợ dốt thôi là làm được hết!"
Chiều nay, đứng giữa vườn cây thanh long xanh mướt của hợp tác xã thanh niên, ông Sáu khẽ vuốt lại nếp áo. Ông không còn là Bí thư, nhưng tinh thần "thủ lĩnh" trong ông vẫn vẹn nguyên như thuở mười chín đôi mươi.



