Bài viết

Người Giữ Lửa

Tây Ninh31/05/2026Đoàn phường Thanh Điền (Đoàn phường Thanh Điền)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời, không hề phai nhạt theo năm tháng. Đó không chỉ là những kỷ niệm bình thường mà còn là dấu ấn của một thời lịch sử hào hùng nhưng đầy gian khổ – thời kỳ mà mỗi ngày sống đều phải đối mặt với hiểm nguy, mất mát. Người ta thường gọi đó là “thời hoa lửa”. Và đối với em, chú Trang Văn Măng chính là hình ảnh tiêu biểu cho thế hệ đã đi qua những năm tháng đặc biệt ấy.

Em biết đến chú trong một buổi sinh hoạt tại địa phương. Hôm ấy, chú ngồi lặng lẽ giữa mọi người với dáng vẻ giản dị và hiền hòa. Nếu chỉ nhìn bên ngoài, có lẽ ít ai nghĩ rằng người đàn ông ấy đã từng trải qua những năm tháng chiến tranh ác liệt. Thế nhưng khi chú bắt đầu kể chuyện, từng lời nói chậm rãi, chân thành của chú đã đưa em trở về với một giai đoạn lịch sử đầy gian khó của dân tộc.

Chú Măng từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Tây Ninh – một trong những nơi diễn ra nhiều trận đánh khốc liệt. Qua lời kể của chú, em hiểu rằng chiến tranh không hề giống những thước phim hào nhoáng. Đó là những ngày hành quân xuyên rừng, những đêm thiếu ăn, thiếu ngủ và luôn phải đối mặt với hiểm nguy. Trong rừng sâu, người lính không chỉ chiến đấu với kẻ thù mà còn chống chọi với bệnh tật, muỗi vắt, sự thiếu thốn lương thực và nỗi cô đơn. Có những lúc cả đơn vị phải ăn rau rừng để cầm cự qua ngày, nước uống cũng phải chia nhau từng ngụm nhỏ.

Điều khiến em xúc động nhất không phải là những gian khổ ấy mà là tinh thần kiên cường của những người lính. Chú kể rằng trong chiến tranh, ai cũng biết sợ. Nhưng lòng dũng cảm không phải là không biết sợ, mà là biết vượt qua nỗi sợ để hoàn thành nhiệm vụ. Có lần đơn vị của chú bị địch phát hiện. Tiếng súng vang lên dữ dội, đạn bay khắp nơi, đất đá tung mù mịt. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, điều đầu tiên chú nghĩ đến không phải là bản thân mà là đồng đội. Những người bị thương phải được đưa ra nơi an toàn, những người còn lại tiếp tục bám trụ chiến đấu để bảo vệ nhau. Chú nói rất nhẹ nhàng: “Không ai được bỏ lại phía sau.” Câu nói ấy khiến em vô cùng xúc động, bởi em hiểu rằng đằng sau đó là tình đồng đội sâu sắc và sự hy sinh lớn lao.

Qua lời kể của chú, em còn cảm nhận được sức mạnh của tình đồng chí, đồng đội trong chiến tranh. Những người lính cùng nhau chia sẻ từng bữa ăn, từng ngụm nước, động viên nhau vượt qua khó khăn. Trong những đêm yên tĩnh hiếm hoi, họ ngồi bên nhau kể về gia đình, quê hương và những ước mơ giản dị của cuộc sống hòa bình. Chính những điều bình dị ấy đã giúp họ giữ vững niềm tin và nghị lực để tiếp tục chiến đấu.

Thế nhưng chiến tranh luôn đi kèm với mất mát. Nhiều đồng đội của chú đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi khi nhắc đến họ, giọng chú chùng xuống, ánh mắt xa xăm như đang nhớ về những người bạn đã hy sinh vì Tổ quốc. Dù thời gian đã trôi qua rất lâu, những ký ức ấy vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim người cựu chiến binh.

Sau ngày đất nước thống nhất, chú trở về với cuộc sống đời thường. Không còn tiếng súng hay bom đạn, nhưng những ký ức chiến tranh vẫn luôn theo chú. Trở về quê hương, chú tiếp tục cống hiến bằng những việc làm giản dị nhưng ý nghĩa. Chú tích cực tham gia các hoạt động địa phương, giúp đỡ bà con xung quanh và luôn sống chân thành, khiêm nhường. Ở chú, em không thấy sự tự hào phô trương mà cảm nhận được nét điềm đạm và bản lĩnh của một người lính đã từng trải qua nhiều thử thách.

Điều em kính trọng nhất là chú luôn sẵn sàng chia sẻ những câu chuyện của mình với thế hệ trẻ. Chú kể không phải để nhắc về chiến công hay công lao, mà để chúng em hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của các thế hệ đi trước. Nhờ những câu chuyện ấy, em nhận ra lịch sử không phải là những con số khô khan trong sách vở mà là những con người thật, những cuộc đời thật với biết bao hy sinh và cống hiến.

Nghe chú kể chuyện, em càng thêm trân trọng cuộc sống hiện tại. Em hiểu rằng những ngày tháng được học tập, vui chơi và sống trong hòa bình hôm nay là thành quả của biết bao người đã không tiếc tuổi xuân vì độc lập dân tộc. Điều đó nhắc nhở em phải sống có trách nhiệm hơn, cố gắng học tập tốt hơn để góp phần xây dựng quê hương, đất nước.

“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và ý chí kiên cường vẫn luôn cháy sáng trong trái tim những người cựu chiến binh như chú Trang Văn Măng. Đối với em, chú không chỉ là một người lính năm xưa mà còn là người giữ gìn những ký ức lịch sử quý giá, truyền lại cho thế hệ trẻ niềm tự hào dân tộc và lòng biết ơn sâu sắc.

Em tin rằng, chỉ cần thế hệ hôm nay luôn ghi nhớ công lao của những người đi trước, sống có trách nhiệm và không ngừng phấn đấu, thì ngọn lửa ấy sẽ mãi được tiếp nối, soi sáng con đường phát triển của đất nước trong tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn