Cựu chiến binh

NGƯỜI GIỮ LỬA BIÊN CƯƠNG (1)

NGƯỜI GIỮ LỬA BIÊN CƯƠNG

Thái Nguyên12/03/2026Dương Thị Loan (Trường THCS Thắng Lợi)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI GIỮ LỬA BIÊN CƯƠNG

Có những con người sống lặng lẽ giữa đời thường, nhưng tuổi trẻ của họ lại từng bùng cháy trong những năm tháng lịch sử oanh liệt của dân tộc. Họ không viết tên mình vào sách sử bằng những chiến công lớn lao, nhưng từng bước chân của họ đã in dấu trên những dải biên cương Tổ quốc.

Ở xóm Thuần Pháp, xã Điềm Thụy, tỉnh Thái Nguyên – nơi những đồi chè xanh nối tiếp nhau chạy dài theo triền núi – có một người lính như thế. Cuộc đời ông gắn với những năm tháng gian nan nơi chiến trường biên giới phía Bắc, với những mùa đông lạnh buốt của Hà Giang và những đêm dài canh giữ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Người lính ấy là Dương Văn Nhinh, sinh năm 1957, một người con của vùng quê trung du hiền hòa. Tuổi thơ của ông gắn với những cánh đồng lúa, những con đường đất đỏ và những buổi chiều chăn trâu trên triền đồi. Gia đình ông là một gia đình nông dân giản dị. Cha mẹ quanh năm lam lũ với ruộng đồng, nuôi con bằng những bữa cơm đạm bạc nhưng chan chứa tình thương. Những năm tháng ấy, đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh nhưng cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn. Trong ký ức của ông Nhinh, cha mẹ luôn dạy các con phải sống ngay thẳng, phải yêu quê hương và sẵn sàng làm điều gì đó cho đất nước. Có lẽ chính những lời dạy mộc mạc ấy đã theo ông suốt cả cuộc đời.

Năm 1975, khi vừa tròn 20 tuổi, ông quyết định lên đường nhập ngũ. Đó là một buổi sáng mà ông không bao giờ quên. Trời mùa thu trong trẻo, con đường làng phủ đầy lá khô. Cha ông lặng lẽ buộc lại chiếc ba lô cho con trai. Người đàn ông nông dân vốn ít nói, nhưng hôm ấy ông chỉ nói một câu:

“Con đi làm nhiệm vụ của người lính. Dù ở đâu cũng phải sống cho tử tế.” Mẹ ông đứng bên hiên nhà, mắt đỏ hoe. Bà không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ gói cho con trai mấy nắm cơm nắm và ít muối vừng – thứ mà bà nghĩ rằng con trai có thể mang theo trong những ngày đầu xa nhà. Khi chiếc xe chở tân binh lăn bánh rời làng, bà đứng nhìn theo mãi cho đến khi con đường vắng hẳn.

Từ ngày đó, cuộc đời của chàng trai trẻ bước sang một trang mới.

Ông được biên chế vào Trung đoàn 124, Sư đoàn 234 đóng tại Yên Bái. Những ngày đầu quân ngũ là những ngày tháng đầy thử thách. Cuộc sống trong quân đội kỷ luật nghiêm khắc, huấn luyện gian khổ. Những buổi hành quân dài qua rừng núi, những giờ tập luyện dưới nắng gắt hay trong mưa rừng xối xả khiến nhiều chiến sĩ trẻ kiệt sức. Nhưng chính nơi ấy đã rèn giũa họ trở thành những người lính thực thụ. Ban đêm, sau giờ huấn luyện, họ ngồi bên nhau kể chuyện quê nhà. Có người nhớ mẹ, có người nhớ vợ, có người nhớ cánh đồng làng. Ông Nhinh thường kể về những đồi chè ở Thái Nguyên, về con suối nhỏ nơi quê nhà và về người mẹ luôn chờ con bên bếp lửa. Những câu chuyện giản dị ấy sưởi ấm những trái tim người lính nơi rừng núi xa xôi.

Rồi năm 1979, chiến tranh biên giới phía Bắc bùng nổ. Những người lính trẻ của Trung đoàn 124 lập tức lên đường làm nhiệm vụ. Biên giới chìm trong khói lửa. Núi rừng rung chuyển bởi tiếng pháo. Những cuộc hành quân diễn ra liên tục. Người lính phải vượt qua những con đường hiểm trở, băng qua rừng sâu, mang theo vũ khí và lương thực trên vai. Có những đêm lạnh buốt, họ phải nằm ngủ ngay trên nền đất rừng. Bữa ăn chỉ là vài miếng lương khô chia nhau, nhưng không ai than vãn. Tất cả đều hiểu rằng phía sau họ là quê hương, là gia đình, là hàng triệu người dân đang sống trong bình yên.

Sau những năm tháng chiến đấu, năm 1981, ông Nhinh được quân đội cử đi học sĩ quan. Đó là niềm vinh dự lớn đối với một người lính trẻ. Những ngày học tập là những ngày ông miệt mài rèn luyện. Ông hiểu rằng trở thành sĩ quan không chỉ là vinh dự mà còn là trách nhiệm nặng nề. Người sĩ quan không chỉ chiến đấu mà còn phải dẫn dắt đồng đội, phải là người giữ vững tinh thần cho cả đơn vị.

Sau khi hoàn thành khóa học, ông được điều động lên Hà Giang, mảnh đất địa đầu của Tổ quốc. Những năm ấy, Hà Giang vẫn còn vô cùng khắc nghiệt. Núi đá tai mèo sắc nhọn, những con đường quanh co cheo leo bên vách núi. Mùa đông gió lạnh thổi hun hút, còn mùa mưa thì sạt lở khắp nơi. Nhưng nơi ấy lại là tuyến đầu của Tổ quốc. Năm 1982, ông vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Trong buổi lễ kết nạp giản dị giữa núi rừng biên giới, đứng trước lá cờ đỏ sao vàng, ông đọc lời tuyên thệ với tất cả niềm xúc động.

Từ giây phút ấy, ông biết rằng con đường của mình gắn chặt hơn bao giờ hết với trách nhiệm bảo vệ đất nước.

Năm 1984, ông được phân công công tác tại Hang Rơi – Thanh Thủy, Hà Giang, một địa điểm chiến lược nơi biên giới. Cuộc sống ở đó vô cùng gian khổ.

Hang Rơi nằm giữa vùng núi đá hiểm trở, xung quanh là những dãy núi cao và rừng sâu. Những người lính sống trong những lán nhỏ dựng tạm. Ban ngày họ tuần tra biên giới, ban đêm thay nhau gác. Có những đêm gió núi thổi lạnh cắt da. Người lính đứng lặng giữa bóng tối, chỉ nghe thấy tiếng gió rít qua vách đá và tiếng suối chảy xa xa.

Những lúc ấy, ông thường nhớ về quê nhà. Ở xóm Thuần Pháp, cha mẹ ông vẫn ngày ngày trông ngóng tin con. Cha ông đã già, lưng bắt đầu còng sau nhiều năm làm ruộng. Mỗi buổi chiều, ông thường đứng trước cổng nhà, nhìn về phía con đường lớn – con đường mà ngày xưa con trai ông đã đi qua khi lên đường nhập ngũ. Mẹ ông thì giữ cẩn thận từng lá thư của con. Mỗi khi nhận được thư, bà đọc đi đọc lại nhiều lần. Có những dòng chữ đã nhòe vì nước mắt.

Trong thư, ông Nhinh chỉ viết những điều giản dị:

“Con vẫn khỏe. Ở đây núi cao nhưng đẹp lắm. Bố mẹ đừng lo cho con.”

Ông không bao giờ kể hết những gian khổ nơi biên giới, bởi ông biết cha mẹ sẽ lo lắng. Có những lá thư phải đi cả tháng mới đến nơi. Nhưng chỉ cần nhận được vài dòng chữ của con, cha mẹ ông đã thấy yên lòng. Ở nơi biên cương xa xôi, người lính ấy vẫn kiên cường bám trụ. Mỗi bước tuần tra, mỗi đêm gác đều mang theo lời dặn của cha và nỗi nhớ của mẹ.

Ông hiểu rằng: nếu biên giới không bình yên thì quê hương cũng không thể bình yên. Những năm tháng ở Hà Giang, đặc biệt tại Hang Rơi – Thanh Thủy, đã trở thành một phần ký ức sâu sắc nhất trong cuộc đời ông.Đó là những năm tháng gian khổ, nhưng cũng là những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ – khi một con người sống trọn vẹn với lý tưởng của mình.Nhiều năm sau, khi đất nước yên bình, ông trở về quê hương Thuần Pháp.

Người lính năm xưa lại trở về với cuộc sống giản dị của một người nông dân. Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng quân ngũ, ánh mắt ông vẫn sáng lên.

Trong ký ức của ông vẫn còn đó những đêm gác biên giới, những con đường rừng hun hút, những người đồng đội đã cùng ông đi qua khói lửa.

Câu chuyện của Dương Văn Nhinh – người lính từ xóm Thuần Pháp – là câu chuyện của cả một thế hệ. Một thế hệ đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Một thế hệ đã chấp nhận xa nhà, xa cha mẹ, đối mặt với gian khổ và hiểm nguy.

Họ không cần sự ghi nhận lớn lao. Chỉ cần đất nước bình yên.

Và ở một góc quê yên bình của Thái Nguyên hôm nay, người lính năm xưa vẫn sống giản dị giữa xóm làng quen thuộc. Nhưng trong trái tim ông, ngọn lửa của những năm tháng biên cương vẫn luôn cháy mãi.

Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước.
Ngọn lửa của trách nhiệm.
Và là ngọn lửa của một thời tuổi trẻ đã hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI GIỮ LỬA BIÊN CƯƠNG (1) | Câu chuyện thời hoa lửa