Người có công giúp đỡ cách mạng

Người giữ lửa bình yên ở Nà Phặc

Thái Nguyên07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Xã Nà Phặc nằm yên bình giữa những dãy núi xanh ngút ngàn, nơi cuộc sống người dân gắn bó với nương rẫy và những mùa vụ nối tiếp nhau. Trong ký ức của nhiều người dân nơi đây, ông Trần Ngọc Hiên – một thương binh sinh năm 1947 – không chỉ là một người lính trở về từ chiến tranh, mà còn là biểu tượng của ý chí và lòng kiên cường. Ông Hiên sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày theo cha mẹ lên nương, với bữa cơm đạm bạc nhưng đầy ắp tình thương. Ngay từ nhỏ, ông đã là người chăm chỉ, ít nói nhưng sống rất có trách nhiệm. Những năm tháng lớn lên trong khó khăn đã sớm rèn giũa cho ông một tinh thần bền bỉ. Khi đất nước còn trong thời chiến, chàng trai trẻ Trần Ngọc Hiên không ngần ngại lên đường nhập ngũ. Ngày rời quê, ông mang theo niềm tin giản dị: bảo vệ đất nước để quê hương được bình yên. Trong quân đội, ông trải qua nhiều gian khổ, từ những cuộc hành quân dài ngày trong rừng sâu đến những trận chiến ác liệt. Trong một lần chiến đấu, ông bị thương nặng. Vết thương ấy đã theo ông suốt phần đời còn lại, khiến ông trở thành thương binh. Sau thời gian điều trị, ông trở về quê hương với cơ thể không còn lành lặn, nhưng tinh thần vẫn vững vàng. Những ngày đầu trở về Nà Phặc, ông phải đối mặt với rất nhiều khó khăn. Việc đi lại trở nên khó khăn, lao động cũng không còn dễ dàng như trước. Nhưng ông Hiên không chấp nhận sống dựa dẫm. Ông tập quen dần với cuộc sống mới, bắt đầu từ những việc nhỏ như chăm sóc mảnh vườn, nuôi vài con gà, trồng thêm luống rau. Mỗi bước đi của ông đều chậm rãi, nhưng chắc chắn. Có những ngày trái gió trở trời, vết thương đau nhức khiến ông gần như không ngủ được. Nhưng sáng hôm sau, ông vẫn dậy sớm, tiếp tục công việc như một thói quen không thể thiếu. Người dân trong xã ai cũng quý ông. Không chỉ vì ông là thương binh, mà vì cách ông sống. Ông luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác, dù chỉ là những việc nhỏ. Có khi ông giúp sửa lại mái nhà, có khi chỉ là ngồi trò chuyện, chia sẻ kinh nghiệm làm nương. Trẻ con trong xóm rất thích đến nhà ông. Những buổi chiều, chúng thường tụ tập quanh hiên nhà, nghe ông kể chuyện. Ông kể về những năm tháng trong quân đội, về tình đồng đội, về những hy sinh mà ông và nhiều người khác đã trải qua. Giọng ông trầm ấm, chậm rãi, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng chiều sâu. Ông không kể để nhắc lại nỗi đau, mà để thế hệ sau hiểu rằng cuộc sống yên bình hôm nay là điều đáng quý. Ông thường nhắc: “Các cháu phải học hành, phải sống tốt, vì đó là cách để giữ gìn những gì đã có.” Năm tháng trôi qua, mái tóc ông dần bạc trắng. Sức khỏe yếu đi, nhưng tinh thần ông vẫn không thay đổi. Ông vẫn giữ thói quen dậy sớm, vẫn chăm chút mảnh vườn nhỏ, vẫn nở nụ cười hiền khi gặp mọi người. Đối với người dân Nà Phặc, ông Trần Ngọc Hiên không chỉ là một thương binh, mà còn là một người giữ lửa – giữ gìn những giá trị của quá khứ, truyền lại cho thế hệ mai sau. Trong ánh chiều buông xuống trên những triền núi, hình ảnh ông ngồi trước hiên nhà, lặng lẽ nhìn xa xăm, đã trở nên quen thuộc. Đó không chỉ là hình ảnh của một con người, mà còn là biểu tượng của một cuộc đời đã đi qua nhiều gian khó nhưng vẫn giữ được sự bình yên trong tâm hồn. Câu chuyện về ông sẽ còn được kể mãi, như một ngọn lửa nhỏ nhưng ấm áp, soi sáng cho những thế hệ sau trên mảnh đất Nà Phặc thân thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn