Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI GIỮ LỬA CHÍNH TRỊ TRONG QUÂN ĐỘI

Không chỉ là một vị tướng trưởng thành từ chiến trường, Đại tướng Lê Văn Dũng còn là người giữ vai trò then chốt trong công tác chính trị của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Câu chuyện khắc họa chân dung một cán bộ chính trị mẫu mực – người âm thầm giữ “ngọn lửa tư tưởng” cho quân đội qua nhiều giai đoạn lịch sử.

Hưng Yên24/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của nhiều cán bộ, chiến sĩ từng công tác cùng ông, Đại tướng Lê Văn Dũng không phải là người nói nhiều. Ông thường chọn cách lắng nghe, phân tích và quyết định bằng sự điềm tĩnh – một phẩm chất đặc biệt quan trọng với người làm công tác chính trị trong quân đội.

Giữ súng đã khó. Giữ được niềm tin, kỷ luật và bản lĩnh chính trị cho một đội quân giữa chiến tranh và thời bình còn khó hơn. Ông Lê Văn Dũng đã dành phần lớn cuộc đời binh nghiệp của mình cho công việc thầm lặng ấy.

Từ chính trị viên chiến trường

Năm 1963, khi theo bộ đội vào chiến trường miền Nam, người thanh niên hơn 17 tuổi quê Phong Mỹ, Bến Tre sớm được giao nhiệm vụ công tác chính trị. Trong những năm tháng ác liệt nhất, chính trị viên không chỉ là người truyền đạt chủ trương, đường lối, mà còn là chỗ dựa tinh thần của đơn vị.

Ở tuổi 24, ông đã là đại úy, giữ chức chính trị viên tiểu đoàn. Khi ấy, chiến trường không chỉ thử thách thể lực, mà thử thách niềm tin của người lính mỗi ngày. Bom đạn, hy sinh, thiếu thốn dễ làm con người dao động. Công tác chính trị vì thế trở thành “mặt trận không tiếng súng”.

Ông từng chia sẻ: “Muốn bộ đội vững vàng, cán bộ chính trị phải đi trước, chịu trước.” Chính sự gương mẫu ấy đã giúp ông trưởng thành nhanh chóng trong môi trường chiến tranh khốc liệt.

Trưởng thành cùng sự nghiệp chính trị quân đội

Con đường binh nghiệp của ông gắn liền với các cương vị chính trị chủ chốt: chính ủy trung đoàn, phó sư đoàn trưởng kiêm tham mưu trưởng, rồi sư đoàn trưởng. Dù ở vị trí nào, ông vẫn giữ phong cách của một cán bộ chính trị: chắc chắn, nguyên tắc nhưng không giáo điều.

Năm 1995, ông trở lại Quân khu 7 làm Tư lệnh – một địa bàn chiến lược đặc biệt quan trọng. Ba năm sau, ông được điều về Bộ Quốc phòng, giữ chức Phó chủ nhiệm Tổng cục Chính trị, rồi Thứ trưởng Bộ Quốc phòng kiêm Tổng tham mưu trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Đó là giai đoạn quân đội bước vào thời kỳ đổi mới, vừa kế thừa truyền thống chiến đấu, vừa thích ứng với yêu cầu xây dựng lực lượng chính quy, hiện đại. Vai trò của công tác chính trị lúc này càng trở nên then chốt.

Người đứng đầu Tổng cục Chính trị

Tháng 6 năm 2001, ông Lê Văn Dũng được bổ nhiệm làm Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân Việt Nam. Trên cương vị này, ông chịu trách nhiệm cao nhất về công tác Đảng, công tác chính trị trong toàn quân – lĩnh vực được xem là “linh hồn” của quân đội cách mạng.

Dưới sự lãnh đạo của ông, công tác chính trị trong quân đội tiếp tục được củng cố theo hướng vững chắc về tư tưởng, kỷ luật, đạo đức và bản lĩnh chính trị. Ông đặc biệt coi trọng việc giữ gìn phẩm chất người quân nhân, chống biểu hiện suy thoái, xa rời nhân dân.

Tháng 6 năm 2003, ông được phong hàm Thượng tướng; đến tháng 7 năm 2007, ông được phong hàm Đại tướng – sự ghi nhận cao nhất của Đảng, Nhà nước và Quân đội đối với một đời cống hiến bền bỉ.

Giữ lửa bằng sự nêu gương

Những người từng làm việc với ông nhớ nhất không phải là những bài phát biểu dài, mà là cách ông sống và làm việc. Ông không tận dụng đặc quyền, không phô trương vị trí. Khi nghỉ hưu năm 2011, dù đủ tiêu chuẩn được cấp đất ở Hà Nội, ông đã trả lại.

Ông nói thẳng:
“Hoàn thành nhiệm vụ rồi thì nên về với dân, với quê. Nghĩ nhiều đến tiêu chuẩn, quyền lợi là không đúng.”

Ngay cả khi Bộ Quốc phòng bố trí chiến sĩ nghĩa vụ phục vụ sinh hoạt hằng ngày, ông cũng không bao giờ coi đó là “người phục vụ”. Với ông, đó là con cháu trong nhà – được hướng dẫn học nghề, tìm việc làm sau khi xuất ngũ.

Ngọn lửa không tắt

Rời quân ngũ, Đại tướng Lê Văn Dũng trở về quê trồng dừa, làm vườn, sống đời bình dị. Nhưng những giá trị ông để lại trong công tác chính trị quân đội vẫn tiếp tục lan tỏa.

Ông không tự nhận mình là người giữ lửa. Ông chỉ nói đơn giản:
“Mình làm đúng bổn phận thì lửa sẽ không tắt.”

Từ chiến trường đến Trung ương, từ quân hàm Đại tướng đến người nông dân miệt vườn, ông Lê Văn Dũng đã sống trọn vẹn một đời giữ vững niềm tin cho quân đội, cho đồng đội và cho chính mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn