Suốt 30 năm qua, ông bưu tá về hưu tên Thành có một thói quen kỳ lạ: cứ mỗi quý một lần, ông lại xách chiếc xe đạp cũ, rong ruổi khắp các tỉnh miền Trung. Trên giỏ xe không phải thư từ mà là một cuốn sổ tay sờn gáy ghi chép tên tuổi, quê quán của những đồng đội đã ngã xuống tại chiến trường xưa.
Ông Thành và ông Nghĩa vốn là đôi bạn chiến đấu thân thiết. Trong một trận càn cuối năm 1974, ông Nghĩa hy sinh khi trên tay vẫn còn cầm bức thư chưa kịp gửi cho mẹ ở quê nhà Thái Bình. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, ông Nghĩa chỉ kịp thào thào:
"Thành ơi... tìm mẹ giúp tao..."Hòa bình lập lại, ông Thành trở về với thân hình đầy vết sẹo và nỗi day dứt khôn nguôi. Do chiến tranh loạn lạc, địa chỉ trong thư đã bị nhòe mờ, ông Thành mất gần mười năm mới tìm được về đến làng quê của bạn.Ngày ông tìm thấy mẹ của ông Nghĩa – khi đó đã là một bà lão mù lòa, ngồi tựa cửa ngóng con – ông Thành không cầm được nước mắt. Ông không dám nói thật là bạn mình đã mất, ông quỳ xuống bên chân bà, nghẹn ngào:
Từ đó, suốt gần 20 năm, ông Thành đều đặn đóng vai "con trai" của bạn. Mỗi tháng ông đều gửi một ít tiền trợ cấp ít ỏi của mình về Thái Bình, viết những lá thư thăm hỏi ký tên Nghĩa. Đến khi bà cụ mất, ông mới cùng những người đồng đội cũ trong trung đoàn tổ chức một lễ truy điệu trang trọng cho bạn ngay tại quê nhà.Bây giờ, dù đôi chân đã mỏi, ông Thành vẫn tiếp tục hành trình tìm kiếm mộ phần cho những anh em khác trong tiểu đội. Với ông, tình đồng chí không kết thúc khi tiếng súng ngừng vang, mà nó kéo dài cho đến khi người lính cuối cùng được trở về với đất mẹ.Người ta vẫn thấy ông già tóc bạc phơ ngồi bên mộ bạn ở nghĩa trang liệt sĩ, tay run run châm hai nén nhang, lẩm bẩm: "Hôm nay tao lại đến thăm mày đây, đồng chí ạ!"